tthuatungxu

Just another WordPress.com weblog

11 bước thoát khỏi ám ảnh “người cũ” – Phần cuối January 6, 2011

Filed under: Uncategorized — ktetaichinh @ 2:59 am
Tags: ,

 


(Webtretho) Chia tay là điều không ai muốn, nhưng một khi nó đã xảy ra thì bạn cũng đừng vì thế mà trở nên bi quan và suy sụp. Erin Meanley, tác giả của bài viết này, là một phụ nữ vừa bước ra khỏi cuộc hôn nhân đổ vỡ. Sau đây là những kinh nghiệm mà cô muốn chia sẻ với những ai đang phải đối mặt với thất bại trong tình cảm và muốn vượt qua những vết thương tâm lý để bắt đầu cuộc sống mới.

 

>> Phần đầu

 

Tất cả đã là quá khứ
(Ảnh: Inmagine)

 

6. Tất cả đã là quá khứ

Sau đổ vỡ trong tình cảm, nhiều phụ nữ vẫn không tránh khỏi cảm giác bản thân luôn tìm cách bấu víu vào những kỷ niệm và nhìn chúng bằng một lăng kính màu hồng. Điều này chẳng giúp ích gì cho bạn, thậm chí còn khiến bạn đau khổ và mất phương hướng. Hãy xem tất cả những gì đã qua là quá khứ, và bạn đã có quyết định dứt khoát của riêng mình. Đừng nên quan tâm nhiều đến người cũ, hay ít nhất là đừng tỏ ra điều đó.

7. Xem “Nhật ký tiểu thư Jones”…

 

…hay nói chung là những phim hài dễ xem, dễ hiểu. Bắt mình phải suy nghĩ quá nhiều sau khi chia tay không bao giờ là một việc nên làm.

 

8. Nuôi dưỡng cơn giận

 

Đừng cố chối bỏ cảm xúc và cũng đừng kìm nén cảm xúc đến mức trầm cảm. Bạn có thể khóc, có thể buồn, nhưng cách giải tỏa tốt nhất là tức giận. Cơn buồn của bạn có thể không ảnh hưởng nhiều đến ai (ngoài chính bạn), nhưng nó sẽ âm ỉ kéo dài, chi bằng hãy bộc lộ những cảm xúc của mình một cách chân thật nhất, mạnh và nhanh. Đó là cách tốt nhất để bạn vượt qua những khủng hoảng về tình cảm, tâm lý khi trải qua một cuộc hôn nhân đổ vỡ.

 

9. Khi đã sẵn sàng, hãy bắt đầu mối quan hệ mới

 

Đừng vì một lần tổn thương mà khép kín trái tim mình. Hãy để mọi chuyện trôi qua một cách tự nhiên và tự cho phép mình đi tìm kiếm hạnh phúc mới khi trái tim bạn đã sẵn sàng. Hẹn hò khiến bạn tự khắc phải chăm chút hơn cho bản thân, và nếu không tìm được “ý trung nhân” thì ít nhất bạn cũng có thêm người bạn mới để cùng chia sẻ vài sở thích.

 

Bạn đã là người tự do (Ảnh: Inmagine)

 

10. Nghĩ đến một sự thay đổi lớn

 

Có những điều từ lâu bạn đã rất muốn thực hiện nhưng không thể làm được vì còn vướng bận hay còn phải nghĩ cho ai đó? Giờ thì bạn đã tự do, hãy xem đây là một cơ hội lớn để làm mới cuộc sống của mình.

 

11. Hãy cởi mở hơn trong tư tưởng
Chia tay là điều không ai mong muốn nhưng nếu nó xảy ra thì cũng đừng nhìn nó một cách tiêu cực. Đó có thể là một bài học lớn về cuộc sống và tình yêu. Hãy đối mặt với thực tại với sự cởi mở trong suy nghĩ và thoải mái trong tình cảm; đừng khép mình, đừng dằn vặt và cũng đừng tốn thời gian nghĩ đến chuyện quay lại với nhau. Việc đó sẽ ngăn trở bạn. Tôi không biết nó làm điều đó như thế nào, nhưng luôn luôn là như thế.



Advertisements
 

Tâm sự người vợ không hoàn hảo

Filed under: Uncategorized — ktetaichinh @ 2:52 am
Tags: ,

Vợ là người phụ nữ bình thường với những điểm không hoàn thiện, vì thế vợ chọn chồng và không yêu cầu chồng phải trở thành người đàn ông hoàn hảo.

 

Con bé nhà mình viêm họng gần tuần nay nên hai đêm rồi hơi quấy, cứ ngủ một lúc là khóc. Sáng vợ dậy sớm, cho quần áo vào máy giặt, vệ sinh cá nhân xong thì con bé cũng dậy. Vợ bế con xuống nhà, làm vệ sinh buổi sáng cho con xong thì chuẩn bị ăn sáng.

 

Có mỗi vợ với con bé nên nó cứ chạy ra bếp đòi mẹ bế đi chơi, bố nó xuống bế con cho vợ làm, thấy máy giặt gần xong chồng hỏi vợ đã cho nước xả vải vào chưa. Vợ nói em bận nấu nên chưa cho vào.

 

 

Thế mà chồng nổi nóng và bảo có mỗi việc cỏn con thế mà em chẳng để ý, người ta có thể làm hai đến ba việc cùng một lúc, ví như là vừa trông con vừa nấu ăn và làm việc nhà ấy.

 

Vợ cũng bực quá, bảo: “Nếu anh thấy không hài lòng về em thì anh có thể đi tìm một người phụ nữ đảm đang biết thu vén gia đình để chọn lại. Còn thực sự em chỉ làm được như thế”.

 

Chồng cáu lên bảo: “Cô thay đổi thái độ đi nhé, về nhà lúc nào mặt mũi cũng bí xị, không khí trong nhà lúc nào cũng âm u, ai mà chịu được”.

 

 

 

Chồng nói về lý thuyết thì đúng, yêu cầu người vợ ngoài việc chu toàn công việc gia đình, chăm con thì mặt mũi phải luôn tươi cười như hoa, không quát con, nói năng phải dịu dàng.

 

Đấy, theo như mong muốn của chồng thì chắc vợ phải trở thành người phụ nữ đảm đang, vừa lo giỏi việc nước lại đảm việc nhà. Nhưng chồng có nghĩ là nếu như vợ là người phụ nữ như thế thì có lẽ mọi chuyện đã khác, vợ sẽ không lấy chồng.

 

Ngoài ưu điểm là thương con và biết giúp vợ chuyện gia đình thì lương chồng chỉ đủ lo cho một mình chồng. Hàng tháng chồng đưa lương chỉ đủ đóng tiền học cho con, tiền sữa, tiền sinh hoạt của cả gia đình, chuyện đối nội đối ngoại đều tự vợ xoay xở. Nhưng vợ cũng không hề kêu ca. Hàng ngày, vợ mệt mỏi với công việc cơ quan, về đến nhà lo cơm nươc dọn dẹp nhà cửa, chăm con. Ở nhà không có thời gian và điều kiện học nên tranh thủ thời gian rảnh ở cơ quan học nâng cao trình độ để cố gắng kiểm một công việc với mức lương tốt hơn, đảm bảo cuộc sống gia đình ở mức ổn định.

 

Công việc căng thẳng, lo chuyện học hành, về đến nhà là không khí ở chung bằng mặt nhưng không bằng lòng giữa gia đình hai anh em trai. Vợ đã cố gắng nhưng sao chồng đòi hỏi nhiêu thế nhỉ. Vợ biết những ưu và nhược điểm của chồng, vợ chấp nhận điều đó vì biết “nhân vô thập toàn”. Nhưng tại sao chồng chỉ yêu cầu là vợ phải như thế này như thế kia mà không chấp nhận vợ như bản thân vợ vốn có?

 

Chồng đòi hỏi vợ về nhà là khuôn mặt luôn vui vẻ trong khi cả ngày vợ đã rất mệt với công việc cơ quan, về nhà có một loạt công việc nhà, chăm con, chơi với con, lo chi tiêu của gia đình. Cả tuần không có ngày nghỉ ngơi, chủ nhật lo dọn nhà và nấu nướng. Ngày nghỉ có lên nhà họ hàng chơi thì vừa chăm con lại vừa vào bếp giúp nấu nướng, rửa bát. Vợ không kêu ca phàn nàn gì về những việc đó nhưng vợ mệt thì làm sao mà mặt vợ tươi tỉnh được. Khuôn mặt tươi tỉnh cũng từng lúc chứ, chẳng lẽ đang mệt lại cũng cố gắng tươi như hoa được sao?

 

Vợ là người phụ nữ bình thường với những điểm không hoàn thiện, vì thế vợ chọn chồng và không yêu cầu chồng phải trở thành người đàn ông vừa giỏi giang ngoài xã hội, vừa biết giúp đỡ việc nhà lại tâm lý với vợ con. Vậy nên chồng hãy chấp nhận con người thật của vợ, đứng yêu cầu vợ phải trở thành người phụ nữ hoàn hảo vì thật sự vợ không có khả năng để làm như thế. Chồng nhé!

 

Tin đồn #5: Đàn ông ghét sự ràng buộc

Filed under: Uncategorized — ktetaichinh @ 2:50 am
Tags:

Đàn ông là thế ư? – Phần 1


(Webtretho) Phụ nữ luôn thắc mắc về nửa còn lại của nhân loại, và với trí tưởng tượng phong phú cùng khả năng truyền miệng siêu phàm, có biết bao điều hoang đường được thêu dệt xung quanh các quý ông của chúng ta. Đàn ông là thế ư? Hãy nghe những lời bộc bạch thầm kín của phái mạnh!

Đàn ông giàu tình cảm hơn
chúng ta tưởng.
Ảnh: Inmagine.

 

Tin đồn #1: Đàn ông thật vô cảm.

 

Điều này có thể gây ngạc nhiên, nhưng đàn ông có lẽ giàu cảm xúc hơn cả phụ nữ. Sao có thể như vậy được? Khác với phái đẹp, rào cản nam tính của các quý ông không cho phép họ bộc lộ cảm xúc một cách dễ dàng và thường xuyên, chính vì vậy, họ thường có vẻ ngoài khá điềm tĩnh nhưng lại che giấu một đời sống tình cảm phong phú tận sâu bên trong.

 

Thuyết phục chàng rằng cởi mở là điều hết sức đàn ông là mục tiêu mà các chị em phụ nữ nên hướng theo – trên thực tế, điều này cần rất nhiều dũng khí mới có thể làm được. Bằng cách khuyến khích đàn ông biểu lộ các cảm giác thật của mình, phụ nữ đã tạo điều kiện để họ giải tỏa các cảm xúc bị chôn chặt, giúp họ trở thành một người đàn ông vui vẻ và mạnh khoẻ hơn.

 

Tin đồn #2: Chỉ biết có tình dục.

 

Phải, tình dục rất quan trọng đối với đàn ông. Nó là một trong những cách để họ đến gần với trí tưởng tượng của mình. (đôi khi có vẻ như đó là một cách duy nhất của họ). Tuy nhiên một trong những bí mật lớn nhất về đàn ông chính là mức độ mong muốn có được sự bền vững với người phụ nữ của họ. Và tình dục, bởi nó biến điều tưởng tượng thành thực tế, là một thứ họ dựa vào để đạt được cảm giác ràng buộc đó. Nếu bạn cho rằng nhu cầu tình dục của bạn trai là một sự biểu lộ tình cảm thái quá, hãy nhớ rằng anh ta chỉ đang yêu cầu một bằng chứng cho thấy cả hai bạn đang ở cùng một nơi mà anh ta đang mơ đến.

Tin đồn #3: Làm đàn ông cũng là một công việc.

 

Đối với phần lớn đàn ông, áp lực công việc bắt nguồn từ hai điều: mong muốn được trội hơn về một thứ gì đó (chân lý đàn ông mà tất cả chúng tôi đều đã được dạy từ khi còn bé) và nhu cầu đóng góp cho sự bền vững hạnh phúc của gia đình. Nhưng trách nhiệm không phải lúc nào cũng giống hệt nhau, và những gì đàn ông làm cũng chẳng liên hệ gì đến việc họ là ai. Điều này cũng tương tự như ở phụ nữ, tuy nhiên những người đàn ông có văn hoá thường được định hình rõ hơn bởi nghề nghiệp của họ – là thứ có thể níu giữ sự say mê và hiện hữu để nhận biết họ – ở mức không thể nhận ra được.

 

Chuyện trò với các chàng về điều họ quan tâm là cách tuyệt nhất để lôi họ ra khỏi những vỏ bọc thông thường bạn từng thấy – thậm chí cả cách mà họ nhìn nhận bản thân – điều này có thể giúp đảm bảo được một bản chất đàn ông độc đáo (và tiến bộ) hơn.

 

Tin đồn #4: Đàn ông là những sinh vật đầy thiếu sót

Đàn ông là những sinh vật nhiều thiếu sót và cần được thông cảm?
Ảnh: Inmagine

 
“Đàn ông kém phát triển” là một tuyên bố hiệu quả nhất mà cánh đàn ông đã tạo nên. Lòng tin của bạn vào những sự hạn chế của họ đã mang đến một số các “phần thưởng” nhất định (sự kỳ vọng sẽ it hơn; các cư xử tồi sẽ được chấp nhận và chịu đựng; sự hờ hững vô tâm sẽ không còn được lôi ra để bàn cãi). Phụ nữ, nạn nhân thường xuyên của những thiếu sót của đàn ông, nhiều khả năng sẽ mắc phải các suy nghĩ này bởi vô hình trung chúng nâng giá trị họ lên cao. Vấn đề là, đàn ông không hề có hạn chế, và nếu phụ nữ biết hy sinh một it kiêu hãnh của mình, họ sẽ được đàn ông đối xử chăm sóc tốt hơn.

 

Chỉ cần nhìn vào trí tưởng tượng mạnh mẽ của bất cứ cậu nhóc 5 tuổi nào hoặc nhớ lại cách mà những anh chàng người yêu cũ tán tỉnh bạn – đàn ông đều có thể đầy sôi nổi, hiếu kỳ, yêu thương và tận tụy. Trân trọng chàng hơn mức bình thường bạn có thể sẽ không nhận được lời cảm ơn ngay lập tức đâu, nhưng điều này hoàn toàn có thể giải phóng để anh ấy trở nên cởi mở và đàn ông hơn.

 

Đàn ông luôn chịu nhiều dồn nén và điều này thể hiện rõ ở các cách cư xử của họ bởi đàn ông luôn phải xuất hiện thật “mạnh mẽ” mọi lúc mọi nơi, do vậy họ thường tránh phô bày tình cảm và cảm xúc của mình công khai, và điều này có thể có hại cho một mối quan hệ. Có bao nhiêu lần bạn chứng kiến một người đàn ông im lặng trong thời khắc yêu thương hoặc kể một câu chuyện hài hước nào đó để né tránh việc phải bộc lộ cảm xúc?

 

Gánh nặng mà người đàn ông đang gánh này thật sự rất to lớn, buộc đàn ông phải rời xa các cảm xúc mãnh liệt của mình, chính là điều cần được thể hiện trong một mối quan hệ thực sự. Trong khi đàn ông có vẻ như lúc nào cũng đánh giá cao sự tự do và độc lập, tận sâu đáy lòng họ lại rất trân trọng sự chung thủy. Hiểu được điều này, phụ nữ có thể lấp mình vào chỗ khuyết cơ bản của đàn ông. Và một khi nhận ra rằng đang có bạn ở bên hỗ trợ, anh ta sẽ bắt đầu biểu lộ các cảm xúc của mình theo cách riêng – có thể không phải là những cử chỉ lãng mạn “truyền thống”, nhưng dù sao đi nữa chúng vẫn là những hành động đầy thiện ý.

 

Hội chứng phụ nữ ế chồng

Filed under: Uncategorized — ktetaichinh @ 2:47 am
Tags: ,
Nếu bạn đọc bất ngờ vì có rất nhiều thành viên xin đăng ký “Hội những người thích ở một mình” ở bài viết trước thì ở nội dung mới này, Joe sẽ lại đem đến cho độc giả một sự ngạc nhiên mới về “hội chứng phụ nữ ế chồng”.
Có lần tôi thấy một poster có bốn bộ xương ngồi ở bàn. Mỗi bộ xương được trang trí với món đồ: một chiếc mũ màu hồng, mội túi trang điểm, một đôi giầy cao gót, một khăn quàng cổ hàng hiệu. Suy ra bốn bộ xương ấy thuộc bốn người phụ nữ. Ở dưới ghi chữ: “Chờ người đàn ông hoàn hảo”.

 

Chờ, chờ nữa, chờ mãi.

 

Ở Hà Nội tôi bắt đầu thấy nhiều người phụ nữ khoảng 30 tuổi chưa lấy chồng, chưa có ý định lấy chồng, kể cả đã có ý định nhưng chưa có ứng cử viên. “Lấy chồng sớm làm gì” là câu cửa miệng của họ trong thời gian vừa qua. “Cứ phát triển sự nghiệp đã – nếu có hoàng tử xứng đáng nào đến thì nhận lời, không thì chờ tiếp.”

 

Vấn đề là phụ nữ Việt Nam giỏi quá; ít hoàng tử xứng đáng. Hôm trước tôi xem một tạp chí tiếng Anh thấy có bài phỏng vấn một bạn nữ 24 tuổi nói về sự thay đổi của Hà Nội. Bạn ấy có nhiều sự nhận xét hay, trong đó:

 

“People are becoming more beautiful, especially women. I think in some ways girls are developing faster than boys. I see so many beautiful, strong, smart [girls] becoming independent, and yet still keeping their cultural values.”

 

“Người ta càng ngày càng đẹp hơn, đặc biệt là phụ nữ. Tôi thấy các bạn nữ trưởng thành nhanh hơn các bạn nam. Tôi  thấy nhiều phụ nữ xinh đẹp, mạnh mẽ, thông minh, tự lập, mà vẫn giữ được bản sắc văn hóa.”

 

“Đúng rồi”, tôi tự nói với mình. Tôi thấy một khoảng cách lớn đang mở rộng giữa người nam và người nữ trẻ ở Việt Nam. Hầu như lĩnh vực nào các bạn nữ cũng đang “chạy nhanh hơn” các bạn nam: ngoại ngữ, tài chính, tiếp thị, xuất bản, quản lý, giải trí…Đó chỉ là cảm giác, nhưng là cảm giác mạnh.

 

Riêng ngoại ngữ, tôi được mời tham gia nhiều lớp học tiếng Anh ở các trường đại học Hà Nội và Sài Gòn. Cứ 9 sinh viên nữ là 1 sinh viên nam, lớp nào cũng thế, trường nào cũng vậy, đủ mì chính cánh để mời công ty Ạginomoto tài trợ. (Ai hiểu câu đó được 9 điểm).

 

Nhiều lĩnh vực khác nữa, nữ có mặt đông hơn, chiến đấu mạnh hơn. Kể cả những “chi tiết nhỏ” như cách đứng lên và giới thiệu tên ở cuộc họp quốc tế, nữ trẻ tỏ ra tự tin hơn nam trẻ.

 

Tôi biết đến một số tổ chức của nước ngoài đang cố tình tuyển nhân viên nữ (mặc dù không nói ra). Vì sao? “Ở Việt Nam nhân viên nữ hơn hẳn”, một người bạn của tôi là sếp của một tổ chức nước ngoài tâm sự. “Trình độ cao hơn, thái độ tốt hơn, góc nhìn cởi mở hơn, và khác với nhiều nước ở Châu Á khả năng mở rộng quan hệ không kém gì đàn ông”.

 

Tóm tắt: nữ trẻ đang chạy nhanh hơn. Sụ thật: người chạy nhanh khó yêu người chạy chậm. Kết quả: nhiều người phụ nữ Việt Nam trẻ không biết lấy ai.

 

Kết quả tiếp theo: bắt đầu có nhiều người phụ nữ Việt Nam không còn trẻ và không có ai.

 

Trong vấn đề này có một số người thắng. Đó là những người đàn ông chạy nhanh. Tôi vừa nói “có khoảng cách đang rộng dần giữa nam và nữ”. Nhưng quy tắc nào cũng có ngoại lệ. Nhìn chung, các bạn nữ đang “chạy nhanh hơn”, nhưng có một số đại diện phái mạnh đang chạy nhanh ơi là nhanh.

 

Tôi kể chuyện về chị Phương và anh Minh. Chị Phương 30 tuổi, chưa chồng. Chị ấy có công ty nhỏ, nói tiếng Anh như ma (ma Tây), mạnh mẽ và giỏi giang. Nhiều anh chàng xin “hát tặng bài tình ca”; chị Phương từ chối hết (đôi khi nghe nửa bài mới yêu cầu dừng lại). Các anh ấy chưa đủ trình độ. Chị Phương không muốn lấy người kém hơn mình – chịu làm sao được khi cả đời phải “dạ dạ vâng vâng” một người không có khả năng làm phụ nữ hiện đại nổi da gà.

 

Xuất hiện anh Minh. Anh Minh có khả năng làm chị Phương nổi da gà và nhiều thứ nữa. Anh Minh có công ty lớn, nói tiếng Anh như ma (bố ma Tây), lịch lãm, đẹp trai, biết mình biết người. Anh ấy là người chị Phương chờ đợi hơn mười năm qua. Anh ấy cũng rất Việt Nam, cùng văn hóa mến yêu của chị Phương. Chỉ có anh Minh có thể làm cho chị Phương cảm thấy hài lòng. Vì phải cảm thấy hài lòng thì mới cưới, suy ra chỉ có anh Minh mới có thể làm cho bố mẹ chị Phương cảm thấy hài lòng nữa

 

Hai người đi café nhiều, có duyên với nhau.

 

Nhưng mất cân đối quá.Với anh Minh, chị Phương chỉ là “một trong những sự lựa chọn” thôi – dù xinh đẹp, dù giỏi giang nhưng vẫn chỉ là “một trong những”. Đó là bài toán.Vì phụ nữ Việt Nam giỏi quá nên cứ 10 chị Phương là chỉ có 4 anh Minh. Mà cứ 10 chị Phương lại có 30 em Giang, Hiền và Chi – các em 25 tuổi, xinh xắn, nhanh nhẹn, muốn lấy người đàn ông “thành đạt” như anh Minh. Tính ra, cứ 10 người phụ nữ hấp dẫn thích anh Minh là chỉ có 1 anh Minh.

 

Chênh lệch! Chị Phương và nhiều người phụ nữ khác đang “khổ vì tiêu chuẩn”. Họ có tầm nhìn rộng nên không thể lấy người có tầm nhìn hẹp. (Còn nhiều người đàn ông khổ vì có tầm nhìn hẹp, không thể thu hút người có tầm nhìn rộng). Đàn ông có tầm nhìn đủ rộng khó tìm lắm chứ.

 

Chỉ có anh Minh mới sướng.

 

Mà thực tế anh Minh không sướng đâu, vì lắm mối nên tối nào anh Minh cũng nằm không. Thời gian trôi qua, các em Giang, Hiền và Chi cướp ngôi chị Phương (hoặc chị Phương nhường ngôi sang Tây). Thời gian trôi tiếp, anh Minh bắt đầu để ý các em Lý, Thủy và Hảo (là các em gái của Giang, Hiền và Chi). Cuối cùng không ai tìm được hạnh phúc.

 

Một lần cuối cùng: vấn đề là tại phụ nữ Việt Nam giỏi quá. Vậy các bạn nam ơi! Hãy cố gắng lên! Hãy chạy nhanh hơn đi! Hãy bỏ những thói quen hay gọi là “chuyện đàn ông” mà thật ra chỉ là cái cớ để không cần xem lại bản thân. (Đây không phải tôi tự nói nhé, đạo đức giả quá. Đây là tôi thay mặt chị Phương nói). Hãy học anh Minh. Hãy là người “xứng đáng” để các bạn nữ kia không trở thành bộ xương như trong poster đó. Tiêu chuẩn của họ có thể xuống đi một chút, nhưng một chút thôi – họ là phụ nữ mà, xuống hai chút là chuyện không thể!

 

Các bạn nam ơi! Không chạy nhanh hơn là chết cả lũ đấy!

 

Poster kia là bốn bộ xương của bốn người phụ nữ ngồi ở bàn ăn. Tôi nghĩ nên vẽ thêm poster khác – bốn bộ xương của bốn người đàn ông ngồi ở bàn bia hơi, ở dưới ghi chữ “Chờ người phụ nữ bình thường”.

 

Ngoại tình tư tưởng: Kẻ chung tình bạc bẽo

Filed under: Uncategorized — ktetaichinh @ 2:42 am
Tags: ,

Đến văn chương nghệ thuật cũng nhào vào cuộc để định hướng hạnh phúc bằng đủ thể loại bi, hài, nhưng ngành trật tự an ninh vẫn mệt nhoài với những đòn ghen, án mạng vì tình…

 

Từ những nét đẹp trần trụi đầy quyến rũ, từ những loại hình giải trí hấp dẫn, từ các yêu cầu lệch lạc sai lầm mà người ta ngỡ là để thể hiện văn minh; ngoại tình là một trái phá tình cờ bất ngờ, làm nổ tung hạnh phúc gia đình. Ai cũng ghét ngoại tình, sợ ngoại tình, nhưng xã hội vẫn hiện diện sự ngoại tình!

 

Pháp luật chỉ rõ rệt luật hôn nhân một cặp vợ chồng để ngăn chặn ngoại tình, nhưng rồi cũng kèm theo những điều khoản cho quyền ly dị. Từ hơn 580 năm trước Công nguyên, Đức Phật đã phản bác tục đa thê và nghiêm cấm tệ nạn ngoại tình ngay từ trong tư tưởng, nên đặt tà dục là một trong ba nghiệp dữ của thân. Nhưng, ngoại tình vẫn tồn tại trong cái xấu của con người!

 

Ảnh minh họa

 

Rất nhiều lý do dẫn đến quyết định ly hôn mà sau đó, hai người “bạn đời xưa” vẫn có thể gặp lại nhau. Nhưng duy nhất một nguyên nhân khiến họ trở thành hai kẻ thù không đội trời chung và vĩnh viễn không muốn gặp nhau nữa, đó là ngoại tình.

 

Người chung thủy hẳn nhiên rất ghét kẻ ngoại tình, và chính kẻ ngoại tình cũng thầm biết hành động của mình là không tốt. Nhưng, có một thứ ngoại tình hết sức lặng lẽ, bất động, vô hình đến nỗi chẳng ai hay biết tí gì, mà ngay cả ngoại tình cũng vẫn ngỡ rằng mình chung thủy. Đó là ngoại tình tư tưởng.

 

“Bắt mạch” ngoại tình tư tưởng

 

Có thể hiểu ngoại tình tư tưởng là một căn bệnh mãn tính tiềm ẩn sâu kín trong rất nhiều người. Gọi là “bệnh” bởi nó chưa hề vi phạm luật hôn nhân, chưa “tập kích” lòng chung thủy, chưa có hành động sai trái làm bẩn đạo vợ chồng.

 

Không ai buộc tội một bà vợ thầm so sánh chiếc xe cà tàng của chồng với chiếc xe bóng lẫy đằng kia, so sánh người bạn đời xập xệ, xuềnh xoàng với những người bạn sáng sủa, xài sang trong xã hội. Và lỡ bà vợ ấy tưởng tượng: “Phải chi mình được ngồi vào chiếc ô tô ấy nhỉ!” hoặc xa hơn: “Sao mình không… ở chung nhà với người đó cơ chứ!” rồi xa hơn nữa: “Nếu mình ngủ với người đó thì…“.

 

Còn lâu mới biết được ông chồng nọ xem gì trong buổi diễn thời trang. Đôi mắt ông bình thản nghiêm túc, sắc mặt ông lạnh lẽo như tiền. Ông là người rất đam mê nghiên cứu và đang ngắm nhìn những bộ trang phục mới lạ khoác trên thân hình kiều diễm của những… “con búp bê” biết chuyển động? Nhìn phong thái của ông, không ai dám buộc tội, ngay cả bà xã đang ngồi kế bên cũng khó luận tội gì bậy bạ về ông. Nhưng thật ra ông chỉ chú mục vào những khoản “nhựa” không có vải của các “em búp bê” và hình dung sâu sắc hơn về những gì cực hấp dẫn sau lớp vải. Phong phú hơn nữa ông treo luôn hình ảnh ấy trong đầu, mang vào giường ngủ, và đặt cả lên… người bà xã. Điều đó, chỉ có ông mới biết!

 

Văn học cổ gọi ngoại tình tư tưởng là đồng sàng dị mộng. Khoa học hiện đại thì cho đó là hiện tượng “thực tế ảo”, hoặc “không gian tình yêu ba chiều”!

 

Ai không có “bệnh”?

 

Không có bắt đầu và cũng không bao giờ kết thúc với bệnh ngoại tình tư tưởng. Đừng ngộ nhận giữa sự yêu vụng trộm, yêu thầm lén và yêu tưởng tượng. Khi một người đã có vợ hoặc chồng thầm yêu một người khác, bắt đầu bằng những xung động tình cảm ầm ĩ, rồi dần lớn đến mức không chịu nổi, họ chuyển qua hành động, tìm cách thân cận tỏ tình. Cuối cùng, nếu được đáp lại, sự ngoại tình thành hình; nếu bị từ chối, tình yêu ấy hụt hẫng, lịm tắt.

 

Nói chung, yêu thầm là yêu có đối tượng hẳn hoi, là sự ngoại tình thứ thiệt nhưng đang trong thời điểm nhen nhóm. Còn ngoại hình tư tưởng thì không yêu, mà… khoái. Họ không si mê đặc biệt một cá nhân nào, mà khoái tất cả những đối tượng họ cho là “đạt chuẩn”. Họ không làm gì hơn là chỉ “quay phim tưởng tượng”, nên có thể quay đi quay lại nhiều “diễn viên” khác nhau. Bởi thế mới nói không có khởi đầu và kết thúc.

 

Người ta thường bông đùa: Một ông chồng ngoại tình tư tưởng có thể yêu mỗi đêm một hoa hậu, và một bà vợ ngoại tình tư tưởng có thể trở thành phu nhân của tất cả tổng thống trên thế giới. Phải chăng, nếu bia rượu có thêm ma lực khiến người uống nói toạc ra hết những tư tưởng thầm kín của mình, có lẽ sẽ phát hiện được nhiều ý tưởng quái đản, lạ kỳ? Không đâu, vì lúc đó tất cả con người trên hành tinh đều bỏ rượu.

 

Thực thể của ngoại tình tư tưởng là một con quỷ có đôi cánh thiên thần. Xét trên mặt tích cực, chính cảm xúc khác phái gờn gợn tội lỗi đó đã làm cho thế giới nở hoa. Hãy thử nghĩ lại xem, nếu những người lập gia đình phải khép kín tâm hồn, không được làm đẹp cho người khác ngắm và cũng không được ngắm người khác, không được lãng mạn, mộng mơ, khát khao, tưởng tượng… thì mỹ phẩm, thời trang, nhà hàng, du lịch sẽ phục vụ ai? Văn thơ, phim ảnh, hội họa, điêu khắc sẽ từ đâu ra? Chẳng lẽ cái đẹp của cuộc sống chỉ dành cho trẻ con và những người “biến thái” bệnh hoạn?

 

Nhưng xét về mặt tiêu cực, người ngoại tình tư tưởng lại là một kẻ chung tình bạc bẽo. Bởi, tuy không phản bội trên quy ước hôn nhân, nhưng họ đã gian trá ngay từ cơ bản cứu cánh của tình yêu: tâm hồn. Họ vờ vĩnh, lừa gạt người bạn đời của mình vào một hạnh phúc mù mờ, ngộ nhận. Và bản thân họ, sống trong một tư tưởng hôn nhân gán ghép, ngụy tạo một sự thủy chung khác ngoài như những con quỷ khoác áo thiên thần.

 

Người ta sẵn sàng chấp nhận hành động từ thiện của tên quan tham, nhưng chẳng ai dung dưỡng sự trộm cắp lòng tin của những kẻ tội lỗi tu hành. Người ta đồng ý thân cận với một “thằng bạn” nhậu nhẹt bét nhè, chửi đời khẩu khí, nhưng ai cũng sợ hãi tránh xa những “ông bạn”nghiêm chỉnh thâm trầm mà ngấm ngầm đâm sau lưng bằng hữu. Khốn nỗi, có khi người ta không chết vì những viên thuốc nội địa xấu xí, mà chết vì dùng nhầm những viên thuốc dởm mang nhãn hiệu nước ngoài.

 

Thực thể của ngoại tình tư tưởng là một hành vi ngoại tình độc ác trên cả ngoại tình vì đã giam hãm người bạn đời vào một hạnh phúc ngộ nhận, vào một bất hạnh bí mật, vào sự phản bội dai dẳng suốt cả đời người. Nhưng khổ nỗi, trong chúng ta, ai dám giơ tay nói là tôi “không có bệnh”?.
 

Sau một đêm “bão tố” January 5, 2011

Filed under: Uncategorized — ktetaichinh @ 2:46 am
Tags: ,

Đến bây giờ, khi tôi nhìn thấy gương mặt anh ta, tôi vẫn cảm thấy lửa nóng giận nóng bừng khắp cơ thể. Tôi đã cố trốn tránh mà sao không thể nào tránh được cái gương mặt ấy.

 

Tôi và anh ta làm chung cơ quan với nhau. Anh ta đã có vợ, con đề huề, còn tôi là một cô gái mới ra trường, vừa chân ướt chân ráo về cơ quan làm việc. Anh ta không phải người đàn ông lịch lãm cũng chẳng ga lăng và cũng không đẹp trai, tóm lại, anh ta chẳng có tiêu chuẩn nào để tôi thích cả. Tôi không quan tâm đến anh ta và nghĩ anh ta cũng không quan tâm tới mình. Bởi tôi cũng chẳng xinh xắn gì, tính hơi nam tính, ăn nói cũng không được dịu dàng. Một trong những lý do đó mà tôi không quan tâm tới anh ta là lúc đó tôi đang yêu. Một tình yêu đã được 2 năm từ khi tôi còn đi học đại học. Người yêu của tôi là bộ đội, hiền lành và thật thà.

 

Ảnh minh họa

 

Cho đến giờ tôi vẫn nghĩ anh ta không hề để ý đến tôi. Suốt thời gian làm việc chung với nhau, anh ta không hề có biểu hiện gì là thích tôi: chẳng yêu chiều, chẳng ga lăng… thậm chí có lần anh ta còn phê bình tôi rất nặng trong cuộc họp ở cơ quan. Phê bình như thù hằn, như ghét tôi lắm. Sau cuộc họp ấy, anh ta lại gặp tôi nói: “Anh làm như thế để tốt cho em, yêu cho roi cho vọt mà”. Tôi lủng bủng trong miệng: “Phê bình thì anh gặp riêng để phê bình chứ đi nói với cả cơ quan thế em còn mặt mũi nào để nhìn người khác nữa”. Anh ta cười xòa và xoa đầu tôi như đứa con nít. Từ lúc ấy tôi đã thấy ghét anh ta.

 

Giữa tôi và anh ta cứ thế thôi, chẳng ai ưa ai, cũng bình thường như bao người trong cơ quan. Thậm chí anh ta còn chưa từng mời tôi một bữa trưa. Tôi chỉ thi thoảng hỏi thăm con cái của anh ta xem chúng có khoẻ không, có ngoan không. Tất cả mọi thứ đều rất xã giao.

 

Hôm ấy, cơ quan tôi đi ăn cưới một người cùng cơ quan. Đám cưới buổi chiều, cũng là lúc tan làm nên mọi người trong cơ quan thống nhất là sẽ uống thật say vì cô dâu chú rể. Tôi là đứa độc thân duy nhất trong bàn tiệc nên bị chuốc rượu suốt. Mọi người hết lý do này đến lý do khác bắt tôi uống rượu.

 

Tôi không uống giỏi nhưng cũng biết uống nên nhiệt tình nâng ly, cụng chén và đến khi thấy mặt nóng phừng rồi lại lạnh, đầu cứ ong ong, chân tay như mượn của ai thì mọi người mới cho tôi dừng lại. Tôi yêu cầu được ngồi nghỉ một lát ở một góc nhà nào đó. Một chị ở cơ quan dìu tôi đến một chiếc ghế, đưa tôi cốc nước chanh và bảo tôi uống.

 

Tôi chỉ nhớ đến thế cho đến khi tôi mở mắt ra. Ánh đèn sáng loè nhòe trong mắt làm tôi thấy là lạ. Tôi thấy tôi như trống vắng cái gì đó. Đấy là cảm giác vô cùng rõ rệt và vẫn trở đi trở lại với tôi suốt những năm tháng sau này. Tôi quay đi tránh ánh điện đập thẳng vào mắt thì đập ngay vào cái gương lớn phía trước. Tôi choàng bật dậy, đầu óc hoảng loạn khi thấy trên người không có một mảnh vải trên một chiếc giường xa lạ. Tôi cứng họng không nói được câu nào khi nhìn thấy quần áo của mình vứt loanh quanh bên giường, một vệt máu rất đỏ ngay dưới chân tôi.

 

Tôi rơi vào trống rỗng, quá khứ – hiện tại cứ nhập nhằng vào nhau mà tôi không hiểu nổi cái gì. Cửa phòng tắm bật mở làm tôi giật thót mình và nhảy chồm nấp sau chiếc gối như phản xạ bản năng. Anh ta tươi cười đứng nhìn tôi, trên người chỉ mặc một chiếc quần đùi, anh ta nói: “Em vào tắm đi cho tỉnh táo“. Tôi như người rớt từ trên không trung xuống, còn chưa kịp hoảng hồn, cũng không nói được câu gì vì cũng chưa hiểu đang có chuyện gì giáng xuống mình.

 

Anh ta thản nhiên như không, đến gần tôi xoa đầu: “em thật nồng nhiệt”. Tôi muốn hóa điên, nước mắt bắt đầu tuôn ra như suối và tôi ném bất cứ thứ gì sẵn bên cạnh tôi về anh ta. Anh ta tránh các món đồ của tôi ném, khi thấy tôi gục xuống thì anh ta ngồi hẳn xuống, ôm lấy tôi và thủ thỉ: “Anh yêu em thực lòng mà, yêu em lâu rồi, anh khao khát em lâu rồi, chỉ có em là không để ý thôi”. Tôi vùng ra, nhìn thấy còn cái đèn ngủ bên cạnh, tôi giật lấy ném vào anh ta, anh ta tránh được.

 

Tôi cũng lao ra khỏi giường, cuống cuồng mặc quần áo và lao đi. Tôi thấy ghê tởm. Lạng quạng bước xuống đường, đêm vẫn chưa khuya lắm, tôi nhìn lại nơi tôi vừa ở đó là một nhà nghỉ nhỏ nhỏ, bẩn bẩn. Tôi vẫy taxi và đi về. Lần cuối cùng tôi nhìn qua cửa taxi để nhìn lại cái nơi đã làm mình đau đớn, tôi nhớ tên nhà nghỉ ấy có cái tên là Lâm.

 

Hôm sau tôi xin nghỉ ốm, tôi nằm bẹp ở nhà để nhìn vào nỗi đau của mình. Mãi tôi vẫn không nhớ là tại sao tôi lại có mặt ở cái nhà nghỉ đó với anh ta. Anh ta nhắn tin: “Em có khỏe không? Anh xin lỗi, cũng chỉ vì anh yêu em quá“. Tôi thấy tởm lợm, tôi xóa hết tên anh ta trong điện thoại và cố gắng xóa cả hình ảnh anh ta trong đầu. Nhưng, cái khuôn mặt nhăn nhở cười khi bước ra khỏi nhà tắm vẫn bám lấy đầu tôi.

 

Với tôi thế là hết, bao nhiêu năm tôi giữ gìn sự trong trắng của người con gái để cho đêm tân hôn đã tan tành bởi một điều mà tôi chưa rõ và bởi một người mà tôi không tưởng tượng được. Mấy ngày người yêu tôi gọi điện, nhắn tin tôi cũng chỉ trả lời qua loa, một nỗi đau tột cùng đang xâm chiếm tinh thần và thể xác tôi.

 

Rồi tôi cũng phải đi làm, tôi đã cố gắng để làm sao đối diện được với sự thực. Tôi bước đến cơ quan trong cái diện mạo thất thần, buồn bã và tái nhợt. Tôi gầy đi khá nhiều. Ai cũng ngạc nhiên vì điều đó. Một chị cùng phòng trêu: “Hôm đấy anh Sơn chở về có điều gì mà ốm ngay thế? Hai người hôm đó đi đâu mà đêm hôm thế?“. Được dịp, cả phòng tôi bắt đầu hùa vào trêu trọc, họ miêu tả cảnh tôi và anh ta khoác vai nhau vào nhà nghỉ. Đúng lúc ấy anh ta xuất hiện ở cửa, tôi không kìm được, ném cái nhìn căm hờn về phía anh ta. Tôi chắc cũng có người đã nhìn thấy cái nhìn ấy.

 

Ở cơ quan, tôi tránh anh ta mọi đường đi, né cái nhìn của anh ta, còn anh ta thì lại tìm cách tiếp cận tôi. Có lần đụng độ, anh ta nói xin lỗi và nói yêu đương tôi. Tôi đã thóa mạ, chửi bới anh ta đến nghẹn cả lời. Nói đến như thế mà tôi vẫn không tuôn được sự uất ức trong người ra. Sự uất ức ấy cứ thấm dần từng ngày từng giờ vào trong tim tôi. Tôi đã nhiều lần định chuyển cơ quan.

 

Đến một ngày tôi thấy mình đau bụng, những cơn đau nhói và ra máu khiến tôi sợ. Tôi âm thầm đi khám ở bệnh viện phụ sản. Bác sĩ thông báo tôi có thai ngoài dạ con, cách duy nhất là làm tiểu phẫu để xử lý và phải cắt một bên vòi trứng. Tôi suy sụp, không biết nói với ai, phải làm sao để giải quyết được nỗi đau này. Lúc hoảng loạn, không biết làm thế nào, tôi gặp anh ta và nói tình trạng của tôi. Anh ta sốt sắng nói sẽ đưa cho tôi tiền để làm tiểu phẫu, dặn tôi yên tâm. Anh ta rút ngay ví và lôi ra một xấp tiền. Tôi nhìn xấp tiền ấy rồi lại nhìn cái mặt thớ lợ của anh ta. Tôi nhổ thẳng một bãi nước miếng vào mặt anh ta rồi bước đi.

 

Tôi cũng kiên quyết mình phải đứng vững trước nỗi đau này, bởi tôi suy sụp, phá huỷ cuộc đời mình vì cái con người xấu xa như anh ta thì không đáng. Tôi nói dối gia đình là đi công tác, xin phép cơ quan nghỉ mấy ngày rồi một thân một mình đi vào bệnh viện. Tôi cũng liều, nghĩ lại đến giờ vẫn thấy liều vì tôi về hẳn bệnh viện tỉnh để xử lý. Tôi sợ nếu tôi ở thành phố, chắc chắn sẽ gặp ai đó và mọi chuyện sẽ vỡ lở. Trước khi vào bệnh viện, tôi mua một chiếc nhẫn trơn và xỏ vào ngón áp út. Tôi giả vờ như mình đã có chồng để đỡ xấu hổ.

 

Những ngày nằm ở viện, chưa khi nào tôi thấy cuộc sống ê chề đến như thế. Người cùng phòng bệnh cứ hỏi han đủ điều nào chồng đâu, nào gia đình đâu khi thấy tôi cứ nằm một mình thiêm thiếp. Đôi người cũng thương tình cũng đỡ đần tôi miếng ăn, giúp tôi di chuyển. Tôi cứ nằm khóc thầm hết mấy ngày ở viện. Những lúc ấy tôi chỉ muốn cầm con dao và đâm cho anh ta một nhát cho hả cơn giận, cho đỡ cơn đau. Những ngày nằm trong viện, tôi đã quyết định một điều mà suốt đời này tôi đã ân hận, đó là nói lời chia tay với người yêu. Tôi thấy tôi không còn xứng đáng với người yêu.

 

Tôi trở về đã thấy anh ngồi đợi tôi ở nhà, sau cái tin nhắn tôi muốn chia tay. Anh nói, anh phải trốn đơn vị về đây để nói cho rõ. Tôi dứt khoát phải chia tay vì tôi chán cảnh xa xôi, cách trở, tôi nói tôi đã rung động trước người khác. Nói rồi tôi lại vào phòng nằm mà khóc, thời gian ấy, tôi những tưởng mình đã khóc ra máu, đôi mắt lúc nào cũng khô và đau đớn.

 

Cuối cùng tôi cũng đã xin chuyển được cơ quan để tránh mặt anh ta. Mỗi khi nhìn thấy anh ta tôi lại nghĩ đến những ngày tôi ê chề ở bệnh viện một mình là không chịu nổi.

 

Nhưng, sự đời thật trớ trêu, trớ trêu đến nỗi tôi không ngờ khi nhìn thấy anh ta trong đám cưới của tôi. Anh ta đến và tỏ vẻ thân thiết với chồng tôi, nhìn tôi nháy mắt và chúc mừng tôi hạnh phúc. Cả đám cưới của tôi đã tan vỡ trong phúc chốc, tôi tưởng mình đã không còn đứng vững. Tôi cười gật đầu chào quan khách mà trong óc chỉ thấy cái mặt nhơn nhơn cười như được mùa của anh ta.

 

Có lẽ, tôi cũng đã không nhớ được đám cưới của tôi diễn ra như thế nào, tôi như người mất hồn, vừa sợ vừa lo lắng vừa chán ghét. Tôi sợ anh ta sẽ nói cho chồng tôi biết chuyện tôi và anh ta. Chồng tôi thì liên tục hỏi:“Em làm sao thế? Anh lấy nước cam nhé? Cứ bình tĩnh đi em…“. Sau này tôi hỏi chồng thì biết, anh ta là bạn học cũ của anh và thi thoảng vẫn nhậu nhẹt với nhau.

 

Mà anh ta đúng là một dạng “mặt dày”, sau này, anh ta còn theo chồng tôi đến nhà tôi ăn uống, không chỉ một lần. Lần đầu tiên tôi đớ người ra không kịp phản ứng gì, lần thứ 2 tôi bỏ về nhà bố mẹ. Hôm ấy hai vợ chồng tôi cãi nhau vì tôi là vợ mà không tiếp bạn của chồng. Tôi nói, tôi không thích anh ta nhưng chồng tôi lại phản bác lại là tôi là vợ, tôi phải tiếp bạn chồng “giàu vì bạn, sang vì vợ”, tôi làm mất mặt anh. Tôi không thể nào nói được nỗi ẩn ức trong lòng mình nên đành cố chịu.

 

Lần thứ 3, anh ta lại đến, lần này anh ta tranh thủ lúc không có chồng tôi nói với tôi rằng anh ta luôn nhớ những cảm giác của cái đêm duy nhất đó và vẫn yêu tôi. Anh ta muốn gặp riêng tôi. Tôi muốn khùng lên, chửi rủa, anh ta chỉ ngồi im lặng. Cuối cùng anh ta nói: “Vì anh yêu em nên anh sẽ thi thoảng tới gặp em theo cách này, dù em không thích nhưng cũng phải chấp nhận thôi”.

 

Tôi doạ sẽ nói với vợ anh ta, anh ta cười nhăn nhở: “Em nói thì lại lộ chuyện của em thôi”, sau đó còn dỗ dành tôi: “Anh là thằng đàn ông tử tế, vì yêu em nên anh chỉ xin đến thi thoảng nhìn thấy em theo cách này, chứ như thằng đàn ông khác, nó sẽ bắt em đến nhà nghỉ với nó, không đến nó sẽ nói chuyện đó với chồng em, thế là em hết đời”.

 

Tôi sụp xuống vì quả thực tôi chẳng biết phải làm sao. Bây giờ, anh ta vẫn đôi khi đến nhà tôi, mỗi lần nhìn thấy anh ta là đất dưới chân tôi lại muốn sụp đổ. Tôi chẳng thể nào bình thường được với anh ta cũng chẳng thể đuổi anh ta đi. Cuộc đời tôi có làm hại ai đâu mà sao cực khổ vậ
 

Đàn ông là thế ư? – Phần 2

Filed under: Uncategorized — ktetaichinh @ 2:45 am
Tags: ,


(Webtretho) Phụ nữ luôn thắc mắc về nửa còn lại của nhân loại, và với trí tưởng tượng phong phú cùng khả năng truyền miệng siêu phàm, có biết bao điều hoang đường được thêu dệt xung quanh các quý ông của chúng ta. Đàn ông là thế ư? Hãy nghe những lời bộc bạch thầm kín của phái mạnh!

 

>> Phần 1

Phải chăng đàn ông nào cũng
mê người đẹp?

 

Tin đồn #6: Đàn ông không thích trao đổi.

 

Đàn ông rất thích nói – “Em đã bao giờ cố hỏi anh cách nào là ổn nhất chưa?” Dù vậy, phái mạnh thường tự động kiểm duyệt dựa trên những gì họ cho rằng phụ nữ phản ứng thực sự. Vì thế, có những lúc họ tỏ ra không bận tâm. Điều này khá đáng tiếc bởi cuộc sống nội tâm của đàn ông rất thú vị và đáng nói, và việc tìm hiểu họ bằng những đánh giá không vội vàng sẽ giúp khuyến khích họ trở nên cởi mở và dễ biểu lộ với bạn hơn.

 

Tin đồn #7: Đàn ông chỉ mê phụ nữ đẹp

 

Không đúng, không phải và không hề. Vẻ đẹp của phụ nữ là một thứ để nhìn ngắm, và thi thoảng họ có thể ngắm nhìn nó không đúng lúc đúng chỗ (như khi đi ngang qua một phụ nữ khác trên đường). Nhưng tất cả chỉ là sự kích thích hình ảnh; mà đối với đàn ông, những sự kích thích quan trọng và đáng kể nhất phải chạm được vào trái tim và trí óc. Phụ nữ thông minh, sắc sảo, hài hước, nhạy cảm và có tâm hồn- mới thực sự cuốn hút.

 

Tin đồn #8: Đàn ông không nhỏ mọn

 

Đây là điều mà cả họ cũng cho là hoang đường. Không có gì làm họ bối rối cả; họ vui vẻ, thoải mái, tự tin. Phải rồi. Tuy nhiên, sự thật là đàn ông để bụng khá nhiều thứ – trò đùa tầm phào về chiếc bụng phệ, khả năng phòng the không được ưu tú lắm, một tên đồng nghiệp ranh mãnh nào đó tại chỗ làm – nhưng các nguyên tắc của đàn ông ngăn họ thừa nhận những điều ấy. Vấn đề là, tất cả những thứ này đều xuất phát theo những hướng có thể thật sự ảnh hưởng đến họ.

 

Theo thống kê, số đàn ông tự tìm đến cái chết nhiều gấp bốn lần so với phụ nữ và tự tử hiện giờ đang xếp hàng thứ bảy trong các nguyên nhân dẫn đến cái chết ở đàn ông. Để ý khi đàn ông tỏ ra kiềm hãm các phản ứng của mình chỉ để bảo vệ tính tự trọng đàn ông, và yêu cầu anh ta nên bỏ thói quen đó, là cách duy nhất phụ nữ có thể cứu sống của đàn ông.

 

Tin đồn #9: Đàn ông không thích bị chỉ trích.

Hãy nói thẳng vào vấn đề nếu bạn muốn anh ấy lắng nghe mình.
Ảnh: Inmagine

 
Rất khó để tranh cãi rằng điều này là sai. Tuy nhiên lý do đàn ông có thể tỏ ra hơi ngang bướng khi bị chỉ trích là bởi chỉ trích ấy hiếm khi được đưa ra theo đúng cách mà họ có thể hiểu được. Phụ nữ thường nói vòng vo, nhưng không biết rằng đôi khi việc nói thẳng vào mặt những điều trong đầu họ là rất ổn. Đôi khi, vì quá yêu thương mà phụ nữ thường rất lo sợ làm phật ý người đàn ông của mình, nhưng lại không hiểu rằng sự cứng rắn đó thực sự hữu ích.Đó là khi các cặp đôi không còn nghĩ rằng những rắc rối đáng để họ phải bận lòng. Do vậy, lần sau, hãy thử cách yêu thương cứng rắn, bởi đàn ông có thể chấp nhận được điều đó.

 

Tin đồn #10: Con trai và con gái hoàn toàn khác nhau.
Con trai bạn thích nô đùa ầm ĩ và các loại xe đồ chơi trong khi con gái bạn lại thích búp bê và chơi trò trang điểm với chúng? Ai cần quan tâm đến điều đó! Những thứ quan trọng trong cuộc sống – liệu các con bạn có thành người tử tế không; liệu chúng có cư xử đúng mực không; và chúng sẽ hoàn thiện bản thân như thế nào – là những điều tất yếu để nhìn nhận ở người lớn cũng như ở trẻ em. Cũng như việc bạn không nuông chiều thói tự cao tự đại ở con trai mình bởi điều đó có vẻ “đàn ông quá”, đừng bỏ qua những thứ mà chồng bạn gây tổn thương cho bạn bởi “đàn ông nào cũng thế.” Thực tế là khi bàn đến những nhận định đúng hay sai, đối với cả đàn ông và phụ nữ, nên vì mục đích để cuộc sống đáng tin cậy hơn