tthuatungxu

Just another WordPress.com weblog

Cách dạy con của bà mẹ phương Tây February 2, 2011

Filed under: Uncategorized — ktetaichinh @ 11:03 pm
Tags: ,

* Bạn đọc Azulthor gửi tới VnExpress bài viết sưu tầm “Dâu Tây dạy con, mẹ chồng đại khai nhãn giới” với mong muốn chia sẻ cùng độc giả cách dạy con ở tuổi lên 3 của một bà mẹ nước ngoài.

Con trai tôi du học, sau khi tốt nghiệp thì định cư tại Mỹ, và đã kiếm cho tôi cô con dâu người Tây tên Susan. Hiện giờ, cháu trai Peter đã 3 tuổi. Mùa hè năm nay, con trai đăng ký visa “thăm người thân”. Thời gian 3 tháng tôi lưu lại Mỹ, con dâu Tây Susan có cách giáo dục con cái làm tôi đây – người mẹ chồng – phải đại khai nhãn giới.

Không ăn thì cứ nhịn đói

Mỗi buổi sáng, sau khi Peter thức dậy, Susan để phần ăn sáng lên bàn và bận rộn làm việc khác. Peter sẽ tự mình leo lên chiếc ghế, uống sữa, ăn bánh sandwich, sau khi ăn no, nó sẽ tự về phòng của mình, tự tìm quần áo trên tủ, rồi tự lấy giày, tự mình mặc lên. Bất kể chỉ mới 3 tuổi thôi, vẫn chưa phân biệt rõ ràng mặt trái hay mặt phải của bít tất, giày trái hay giày phải.

Có một lần, Peter lại mặc ngược chiếc quần lên người, tôi vội vàng chạy đến muốn thay lại cho cháu, nhưng đã bị Susan cản lại. Nó nói, nếu cảm thấy không thoải mái tự cháu sẽ cởi ra, và mặc lại; nếu nó không cảm thấy không có gì là không thoải mái, vậy thì tùy. Và nguyên ngày đó, Peter mặc cái quần ngược đó chạy tới chạy lui, Susan như không thấy gì hết.

Một lần nữa, Peter ra ngoài chơi với cháu nhà hàng xóm, chưa được bao lâu thì nó chạy thở hổn hển về đến nhà, nói với Susan: “Mẹ ơi, Lusi nói cái quần của con mặc ngược rồi, đúng không? Lusi là con nhà hàng xóm, năm nay 5 tuổi. Susan mỉm cười nói: “Đúng vậy, con có muốn mặc lại không?” Peter gật gật đầu, tự mình cởi quần ra, xem tỉ mỉ rồi, bắt đầu mặc lại. Từ lần đó về sau, Peter không bao giờ mặc ngược quần nữa.

Tôi đã không kiềm được mà nhớ lại, cháu gái ngoại của tôi lúc 5 – 6 tuổi chưa biết dùng đũa, lúc học tiểu học còn chưa biết cột dây giày, và bây giờ đang theo trung học dạng ký túc xá, mỗi cuối tuần là đem một đống quần áo dơ về nhà.

Có một buổi trưa, Peter giận dỗi, không chịu ăn cơm. Susan la rầy mấy câu, Peter giận hờn đẩy khay cơm xuống đất, thức ăn trên khay rớt đầy trên đất. Susan nhìn Peter, giọng nói nghiêm khắc: “Xem ra con đúng là không muốn ăn thật! Nhớ lấy, từ giờ đến sáng mai, con không được ăn gì hết.” Peter gật gật đầu, kiên quyết trả lời: “Yes!” Và tôi chợt cười thầm, hai mẹ con này cứng đầu như nhau!

Buổi chiều, Susan bàn với tôi, nhờ tôi nấu cho bữa tối. Tôi lại thầm nghĩ, nhất định Susan thấy sáng nay cháu không ăn gì hết, nên muốn buổi tối cháu ăn ngon và nhiều hơn. Tôi bèn trổ tài nấu ăn, làm món sườn chua ngọt mà Peter thích nhất, món tôm, và còn dùng mì Ý để làm món mì kiểu Việt Nam mà Peter rất thích, người nhỏ nhỏ như thế mà có thể ăn được một tô lớn.

Bắt đầu bữa cơm tối, Peter vui mừng nhảy lên ghế ngồi. Susan đến lấy đi dĩa và nĩa của con, nói: “Chúng ta giao ước rồi phải không, hôm nay con không được ăn gì hết, chính con cũng đồng ý rồi đó”. Peter nhìn nét mặt nghiêm túc của người mẹ, “òa” lên khóc, vừa khóc vừa nói: “Mẹ ơi, con đói, con muốn ăn cơm”. “Không được, nói rồi là phải giữ lời”. Susan không một chút động lòng. Tôi thấy đau lòng muốn thay cháu cầu xin, nói đỡ lời dùm, nhưng thấy ánh mắt ra hiệu của con trai tôi. Nhớ lại lúc mới đến Mỹ, con trai có nói với tôi: “Ở nước Mỹ, lúc cha mẹ giáo dục con cái, người ngoài không nên nhúng tay, bất kể là trưởng bối cũng không ngoại lệ”. Không còn cách nào, tôi chỉ còn giữ im lặng mà thôi. Bữa cơm đó, từ đầu đến cuối, Peter tội nghiệp chỉ ngồi chơi với chiếc xe mô hình, mắt trừng trừng nhìn ba người lớn chúng tôi ăn như hổ đói. Đến đó tôi mới biết dụng ý của Susan khi nhờ tôi nấu. Tôi tin rằng, lần sau, trong lúc Peter muốn giận hờn quăng liệng thức ăn, nhất định sẽ nghĩ đến kinh nghiệm bụng đói nhìn ba mẹ và bà nội ăn cao lương mỹ vị. Bụng đói không dễ chịu tí nào, huống chi là đối mặt với món mình thích ăn.

Buổi tối, tôi và Susan cùng đến chúc Peter ngủ ngon. Peter cẩn thận dè dặt hỏi: “Mẹ ơi, con đói lắm, giờ con có thể ăn món Việt không?” Susan mỉm cười lắc đầu, kiên quyết nói: “Không!”. Peter nuốt nước miếng, lại hỏi: “Vậy để con ngủ dậy rồi khi mở mắt con được ăn chứ?” “Đương nhiên được rồi”, Susan thật dịu dàng khẽ đáp. Peter đã cười tươi hẳn ra.

Sau bài học này, Peter rất tích cực ăn cơm, nó không muốn vì “tuyệt thực” mà lỡ bữa ăn ngon, và chịu cực hình bụng đói. Mỗi lần nhìn thấy Peter ngoạm từng phần lớn thức ăn, lúc miệng và mặt dính đầy thức ăn, tôi lại nhớ đến cháu ngoại, hồi bằng tuổi Peter; mấy người cầm tô cơm đí theo sau đuôi nó, dỗ dành, mà nó còn chưa chịu ngoan ngoãn ăn, mà còn ra điều kiện: ăn xong chén cơm mua một kiện đồ chơi, ăn thêm một chén thì mua thêm một kiện đồ chơi…

Ăn miếng trả miếng

Có một lần, chúng tôi dắt Peter ra công viên chơi. Rất nhanh, Peter đã cùng hai cô bé chơi nấu ăn với nhau. Cái nồi nhỏ bằng mủ, cái xẻng nhỏ, cái thau nhỏ, những cái chén nhỏ xếp đầy trên đường. Bất ngờ, Peter tinh nghịch cầm cái nồi bằng nhựa lên, đập rất mạnh lên đầu một cô bé. Cô bé bần thần một lúc trước khi oà khóc thật lớn. Cháu gái kia thấy tình hình vậy cũng òa khóc theo. Đại khái, Peter cũng không nghĩ đến hậu quả nghiêm trọng như vậy sẽ xảy ra, đứng qua một bên, trợn mắt nhìn. Susan đi tới. Sau khi hiểu được đầu đuôi sự việc, nó không quát nạt một tiếng, cầm lấy cái nồi ấy, gõ mạnh một cái lên đầu Peter. Peter không phòng bị, té ngã xuống bãi cỏ, khóc nức nở. Susan hỏi Peter: “Đau không? Lần sau có còn làm thế nữa không?” Peter vừa khóc vừa lắc đầu. Tôi tin rằng, lần sau nó sẽ không làm thế nữa.

Cậu của Peter tặng cho cháu một chiếc xe đạp nhỏ, Peter rất thích, khư khư giữ làm bảo bối không cho ai đụng vào. Lusi cô bé trong xóm, là bạn thân của Peter, đã mấy lần thỉnh cầu Peter cho chạy thử chiếc xe nhỏ này, Peter không đồng ý. Một lần, mấy cháu đang chơi chung với nhau, Lusi thừa lúc Peter không để ý, lén lén nhảy lên chiếc xe và đạp mau đi. Khi biết ra, Peter rất phẫn nộ, đến méc mẹ.

Susan đang ngồi nói chuyện và uống café với mẹ của những đứa nhỏ kia, liền mỉm cười trả lời con: “Chuyện của chúng con thì chúng con tự giải quyết, mẹ không xen vào được.” Peter bất lực quay đi. Một lát sau, Lusi chạy chiếc xe về. Vừa thấy Lusi, Peter lập tức chạy tới đẩy bạn té xuống đất, giật lại chiếc xe. Lusi ngồi bệt dưới đất, khóc ré lên. Susan ẵm Lusi dậy và dỗ dành một lát. Rất nhanh sau đó Lusi đã chơi vui vẻ lại với những bạn còn lại. Peter tự mình chạy xe tới lui một lát thì cảm thấy hơi nhàm chán, nhìn thấy những bạn kia chơi thật vui vẻ với nhau nên nó muốn tham gia chung. Nó chạy tới chỗ Susan, lầu bầu thưa: “Mẹ, con muốn chơi với Lusi và tụi nó”.

Susan không đả động gì và trả lời: “Con tự kiếm mấy bạn ấy vậy!” “Mẹ ơi, mẹ đi với con nhen”, Peter thỉnh cầu. “Chuyện này không được rồi, lúc nãy con đã làm cho Lusi khóc, giờ con lại muốn chơi với mọi người, vậy con phải tự đi giải quyết vấn đề”. Peter leo lên chiếc xe và chạy từ từ đến chỗ Lusi, lúc gần đến chỗ, thì nó lại quay ngược đi. Chạy tới lui mấy vòng như vậy, không biết từ lúc nào mà Peter và Lusi lại vui vẻ với nhau, hợp thành nhóm ồn ào.

Dạy dỗ chăm nom con cái là chuyện của cha mẹ

Song thân Susan biết tôi đang ở Mỹ, nên lái xe từ California đến thăm chúng tôi. Nhà có khách tới, Peter rất hào hứng, chạy lên chạy xuống. Nó lấy cái thùng đựng đầy nước, rồi xách đi tới đi lui trong nhà. Susan cảnh cáo nó mấy lần rồi, rằng không được làm nước văng lung tung trong nhà. Peter để ngoài tai. Cuối cùng Peter đã làm nước đổ hết ra nền. Chưa thấy mình làm sai, Peter còn đắc ý dẫm đạp lên vũng nước, làm ướt hết quần áo.

Tôi lập tức chạy đi lấy cây lau nhà để dọn dẹp. Susan giật lại cây lau nhà và đem đưa cho Peter, nói với nó: “Lau sàn cho khô, cởi đồ ướt ra và tự mình giặt sạch”, Peter không chịu vừa khóc vừa la. Susan không nói thêm lời nào, lập tức kéo nó đến phòng trữ đồ, đóng chặt cửa lại. Nghe từ bên trong tiếng khóc hoảng sợ của nó, tim tôi đau thắt lại, rất muốn chạy đến ẵm cháu ra. Bà ngoại của Peter lại cản tôi, nói: “Đó là chuyện của Susan”.

Một lát sau, Peter không khóc nữa, nó ở trong phòng trữ đồ hét thật lớn: “Mẹ ơi, con sai rồi!” Susan đứng ở ngoài hỏi: “Thế giờ con biết phải làm gì chưa?” “Con biết”. Susan mở cửa ra, Peter chạy từ phòng trữ đồ ra, nước mắt đầy mặt. Nó cầm cây lau nhà cao gấp đôi nó ra sức lau cho khô sàn nhà. Sau đó tự cởi quần áo dơ ra, xách trên tay, trần truồng chạy vô nhà tắm, hí hửng giặt đồ. Ông bà ngoại của nó nhìn vào thái độ kinh ngạc của tôi, thích thú mỉm cười. Sự việc này làm tôi cảm động vô cùng.

Ở rất nhiều gia đình Trung Quốc, cha mẹ giáo dục con cái thì thường phát sinh vấn đề “đại thế chiến”. Trẻ luôn luôn được ngoại nuông chiều, nội thì can ngăn, vợ chồng cãi nhau, gà bay chó chạy.

Sau này, tôi và ông bà ngoại của Peter trong khi trò chuyện có nhắc đến chuyện này, một câu họ nói đã gây ấn tượng sâu sắc cho tôi: “Con trẻ là con cái của cha mẹ chúng, trước tiên phải tôn trọng cách giáo dục của cha mẹ”.

Đứa bé tuy còn nhỏ, nhưng thường mang tính nghịch ngợm bẩm sinh. Nếu quan sát thấy các thành viên trong gia đình có mâu thuẫn, nó sẽ nhạy bén lợi dụng sơ hở. Việc này không cải thiện hành vi của nó, và chẳng ích lợi gì cho nó. Ngược lại còn làm cho vấn đề càng nghiêm trọng hơn, thậm chí còn gây ra những vấn đề khác.

Ngoài ra, nếu các thành viên trong gia đình xung đột, không khí gia đình không hòa thuận, trẻ sẽ có cảm giác bất an, sự phát triển tâm lý của nó sẽ bị ảnh hưởng bất lợi. Cho nên, dù ông bà cha mẹ bất đồng về cách giáo dục con cháu, hay là vợ chồng có quan niệm giáo dục khác nhau, cũng không nên để lộ sự mâu thuẫn trước mặt con cái. Ông bà ngoại của Peter ở lại một tuần và chuẩn bị về Cali. Hai ngày trước khi đi, ông ngoại của Peter rất nghiêm túc hỏi con gái mình: “Peter muốn chiếc xe đào đất, ba có thể mua cho nó chứ?”. Susan suy nghĩ rồi nói: “Ba mẹ lần này đã mua cho nó đôi giày trượt băng làm qùa rồi. Đợi đến Noel ba hãy mua chiếc xe đó cho nó!”

Tôi không biết ông ngoại của Peter nói như thế nào với thằng nhóc này, mà sau đó tôi dắt cháu đi siêu thị, nó chỉ tay vào món đồ chơi, khoe: “Ông ngoại nói, đến Noel sẽ mua tặng cháu cái này” với giọng thích thú và mong đợi.

Susan nghiêm khắc với con như vậy nhưng Peter lại yêu thương mẹ hết mực. Khi chơi ở ngoài, cháu hay thu thập một số hoa lá mà cháu cho là đẹp rồi trịnh trọng tặng mẹ. Người ngoài tặng quà cho cháu, cháu luôn gọi mẹ cùng mở quà; có thức ăn ngon, cháu luôn để phần một nửa cho mẹ.

Nghĩ đến nhiều đứa trẻ coi thường và lạnh nhạt đối xử đối với cha mẹ, tôi không thể không kính phục cô con dâu Tây này của tôi. Theo tôi, cách giáo dục con cái của bà mẹ Phương Tây này rất xứng đáng để các bà mẹ Phương Đông như tôi học theo…

(Sưu tầm)

Advertisements
 

Những cách hữu hiệu để “vượt ải” mẹ chồng January 6, 2011

Filed under: Uncategorized — ktetaichinh @ 2:48 am
Tags: ,

 
Chuyên đề: Những bí mật của “lâu đài hạnh phúc”

 

Vợ chồng đồng lòng, gia đình yên ấm

 

Hội chứng “những bà vợ siêu phàm”

 

Những cách hữu hiệu để “vượt ải” mẹ chồng

 

(Webtretho) Bạn đã có lúc cảm thấy thất vọng vì mẹ anh ấy không đối xử với bạn một cách thân thiết và gần gũi như với con gái của bà? Bạn đã nỗ lực rất nhiều nhưng dường như vẫn không cải thiện được điều này? Một gia đình hạnh phúc không chỉ cần có sự hòa hợp, vui vẻ giữa hai vợ chồng là đủ, những mối quan hệ với những người thân hai bên cũng là một trong những yếu tố hết sức quan trọng để duy trì tình cảm gia đình gắn bó. Thực ra, việc gắn kết tình cảm giữa mẹ chồng và nàng dâu không quá khó khăn và bế tắc như bạn nghĩ. Sau đây là những lời khuyên hữu ích dành cho bạn nhằm khiến mẹ anh ấy yêu mến và thân thiết với bạn hơn.

Không dễ để “qua ải” mẹ chồng, nhưng điều ấy cũng không phải là “nhiệm vụ bất khả thi” nếu bạn có thành ý. Ảnh: Getty images.

 

Dù bạn là người tuyệt vời đến như thế nào thì dường như điều đó cũng không mấy ảnh hưởng đến thái độ dửng dưng của mẹ anh ấy đối với bạn. Theo Tiến sĩ Terri Apter, tác giả của cuốn sách “What Do You Want From Me? Learning to Get Along with In-Law” thì có đến 60% phụ nữ thừa nhận rằng họ có mối quan hệ không tốt với mẹ chồng (trong khi đó chỉ có 15% đàn ông nói rằng họ có mối quan hệ không tốt với mẹ vợ). Tiến sĩ Terri Apter đã giải thích cho điều này như sau: “Các bà mẹ chồng thường lo lắng rằng bạn chính là người sẽ chiếm đoạt vai trò của bà, từ lúc có bạn, bà sẽ phải chấp nhận rằng bà không phải là người quan trọng và có ảnh hưởng lớn nhất đến cuộc sống của con trai bà”. Và các bà mẹ chồng đã chọn cách đối mặt với điều này bằng cách tỏ ra cố tình kiểm soát, khắt khe, tọc mạch, thậm chí là đối xử tệ với con dâu. Cách tốt nhất mà bạn nên làm là tránh giận dữ và cần phải lên chiến lược “đối phó và chinh phục” mẹ chồng ngay từ đầu.

 

Đừng tỏ ra nhu nhược

 

Nhiều phụ nữ mắc sai lầm khi tỏ ra nhún nhường trong tất cả mọi việc nhằm tránh phải đối đầu với một bà mẹ chồng quá khó tính. “Nhưng điều này sẽ dần đưa bạn vào vị trí của một người luôn yếu thế hơn, mẹ chồng của bạn sẽ tiếp tục tận dụng yếu điểm này và tiến tới. Đây sẽ là trở ngại vô cùng lớn nếu bạn muốn khẳng định vị trí của bản thân mình mình về sau này” – Tiến sĩ Apter nói. Thay vào đó, bạn hãy tỏ rõ thái độ kiên quyết nhưng vẫn nhẹ nhàng và tôn trọng mẹ chồng.

 

Nếu mẹ chồng và bạn có vẻ không hiểu ý nhau, bạn hãy chủ động thể hiện rõ mong muốn của bạn. Chẳng hạn, nếu hai vợ chồng bạn đã lến sẵn kế hoạch cho một chuyến đi chơi riêng vào cuối tuần, bỗng dưng mẹ chồng bạn đòi tham gia cùng, điều này khiến cho mọi dự định của vợ chồng bạn gần như phá sản. Bạn hãy thẳng thắn trình bày với mẹ chồng như sau: “Cuối tuần này vợ chồng con đã lên kế hoạch, mặc dù không có công việc gì quan trọng nhưng con nghĩ chúng con sẽ tiếp tục lên kế hạch đi chơi cùng mẹ vào tháng sau, mẹ nhé!”. Câu nói này vừa thể hiện sự cứng rắn vừa cho thấy thiện chí của bạn, chắc chắn mẹ chồng bạn sẽ phải suy nghĩ về điều đó, bởi bạn không tỏ thái độ “loại bỏ” với bà nhưng bạn cũng quá “sợ hãi” đến mức cắn răng chấp nhận đề nghị đột ngột ấy.

 

Giữ thái độ vui vẻ và thường xuyên tham khảo những lời khuyên từ bà

Mẹ chồng là người có thể cho bạn nhiều lời khuyên hữu ích về việc chăm sóc gia đình, tại sao lại không lắng nghe? Ảnh: Getty images.

 

Một trong những lý do khiến các bà mẹ chồng và nàng dâu thường không hòa hợp được với nhau là vì các bà mẹ chồng thường nghĩ rằng con trai của bà đã có một người phụ nữ khác bên cạnh và không còn cần đến mẹ nữa. Một người con dâu khéo léo phải biết cách làm cho mẹ chồng thấy rằng vai trò của bà vẫn rất quan trọng, có thể bằng cách thỉnh thoảng tham khảo ý kiến của bà và tích cực đón nhận những lời khuyên, những hướng dẫn của bà. Chỉ cần một hành động đơn giản là nhờ mẹ chồng hướng dẫn cách làm món sốt cà chua sao cho thật ngon cũng đủ khiến bà cảm thấy hạnh phúc. “Các bà mẹ chồng thường luôn tìm cách để xác định rằng con dâu phải rất kính trọng và ngưỡng mộ bà” – Tiến sĩ Malia Mason đến từ Đại học Columbia cho biết. Nhưng bạn cũng nên lưu ý là đừng nên tham khảo ý kiến hay tỏ ra cần sự giúp đỡ của bà quá thường xuyên, điều này có thể khiến mẹ chồng bạn phóng đại vai trò của bà và bắt đầu vượt qua giới hạn bằng cách can thiệp quá mức vào những việc riêng tư của vợ chồng bạn.

 

Đừng để bị rơi vào thế đối đầu với mẹ chồng

 

“Mẹ thấy bộ đồ của con trông bó quá!” – mẹ chồng bạn kêu lên và lộ rõ thái độ than phiền về cách ăn mặc của bạn. Lúc ấy bạn sẽ phản ứng như thế nào? Dù sao thì tuyệt đối không được ngắt lời hay “phản pháo” lại bà. Thay vào đó, hãy trả lời một cách thật bình tĩnh, với một giọng điệu hết sức bình thường: “Con thấy nó cũng khá ổn mà mẹ. À, mà chuyến đi hồi chiều của mẹ có vui không?”. Khi bạn tỏ thái độ hoàn toàn không bị ảnh hưởng bởi những nhận định khó nghe của bà, mẹ chồng bạn sẽ nhận ra rằng thái độ khắt khe của bà là vô nghĩa. Thay vì tỏ ra bối rối hay bực mình, thái đội bình thản và gần như không quan tâm sẽ giúp bạn cảm thấy nhẹ nhàng và tránh được căng thẳng.

Tạo không khí gia đình đầm ấm, luôn bày tỏ sự quan tâm chân thành với mẹ chồng sẽ khiến khoảng cách giữ hai người ngắn lại. Ảnh: Getty images.

 

“Hãy cư xử “đẹp” hơn cả mẹ chồng. Làm thế nào để thái độ cũng như cách cư xử của bạn trở thành “kiểu mẫu” trước mẹ chồng và có thể khiến cho bà phải băn khoăn rằng liệu bà xử sự có tệ hơn nàng dâu chăng” – Tiến sĩ Mason nói. Bạn đừng quên, mẹ chồng bạn chỉ cố gắng đối đầu với bạn vì bà muốn giành phần hơn về “quyền lực” trong nhà, chứ không phải vì bà là người xấu (Chúng tôi hy vọng là như vậy!). Cuối cùng, hãy nhớ rằng bạn và mẹ chồng có một điểm chung vô cùng lớn, đó là: “Cả hai đều dành cho chồng bạn một tình yêu vô cùng lớn và muốn làm tất cả những điều tốt đẹp nhất cho anh ta”.

 

Tranh thủ sự hỗ trợ của chồng

 

Đã bao giờ một trong số những cô bạn của bạn nói rằng cô ấy cảm thấy gần như cô đang bước ra khỏi mặt đất từ khi chia tay bạn trai, cô cảm thấy anh ta quan trọng đến nỗi khiến cô quên đi tất cả mọi thứ khác trên đời? Vâng, đó chính là cảm giác của mẹ chồng bạn kể từ khi con trai bà kết hôn. Chính vì thế mà nhiều bà mẹ chồng luôn cảm thấy thất vọng vì tình cảm với con trai đã bị ngăn cách bởi con dâu, và bà đã thể hiện sự phản kháng của mình bằng cách đối đầu với bạn.

Hãy nhờ đến sự giúp sức của “con trai yêu quí” của mẹ chồng bạn để góp phần xây dựng sự hòa hợp với “người bên kia chiến tuyến”. Ảnh: Getty images.

 

Giải pháp cho điều này là gì? Theo Tiến sĩ Apter, nếu chồng bạn có thể làm cho mẹ anh ta cảm thấy rằng bà vẫn còn quan trọng thì bà sẽ không còn đối đầu với con dâu nữa. Nếu vợ chồng bạn không sống cùng mẹ chồng thì bạn cũng phải khuyến khích anh thường xuyên liên lạc, thăm hỏi và đưa bà đi ăn tối nếu có thời gian.

 

Còn một điều quan trọng nữa là vợ chồng bạn phải cho mẹ chồng thấy rằng vợ chồng bạn là “cặp đôi hoàn hảo”. Mẹ chồng bạn sẽ yên tâm và cảm thấy dễ chịu hơn rất nhiều khi thấy vợ chồng bạn sống hòa hợp và hạnh phúc. Vì vậy, bạn hãy nhắc nhở anh ấy thường xuyên chia sẻ với mẹ về mối quan hệ tốt đẹp của vợ chồng bạn, đồng thời kể cho bà nghe những tính cách tốt đẹp của bạn, và cả những điều tuyệt vời mà bạn đã mang lại cho anh ấy. “Điều này sẽ giúp bà thấy được rằng con trai bà yêu vợ và gắn bó với vợ đến mức nào. Một khi đã biết rõ rằng con trai bà cảm thấy hạnh phúc nhờ bạn, bà sẽ tôn trọng và tránh xung đột với bạn hơn” – Tiến sĩ Apter nói.

 

Có thể bạn chưa bao giờ bỏ ra một ngày thứ bảy để đi mua sắm hoặc đi chăm sóc sắc đẹp cùng mẹ chồng, nhưng hãy thử việc này ít nhất một lần, bạn sẽ nhận ra rằng nó vô cùng hiệu quả trong việc cải thiện mối quan hệ của hai người.

Webtretho (lược

dịch)/http://lifestyle.msn.com/relationships/article.aspx?cp-documentid=24065

142

Xem đầy đủ bài viết tại http://www.yeutretho.com/baiviet/2010/nhung-cach-huu-hieu-de-vuot-ai-me-chong.html

 

Con cái chúng ta là những thiên tài – Phần 1

Filed under: Uncategorized — ktetaichinh @ 2:37 am
Tags: ,

(Webtretho) Có một đầu óc vĩ đại trong nhà bạn, không phải là bạn, cũng không phải chồng bạn, mà là thành viên chỉ mặc một mảnh tã và hay mút ngón chân. Trẻ sơ sinh cũng như những miếng bọt biển, thấm rất nhanh những thông tin quanh chúng. Các nhà nghiên cứu khám phá ra rằng thiên thần nhỏ của bạn còn sở hữu một tập hợp các kỹ năng tinh vi mà nhiều khi cả bố lẫn mẹ đều khó lòng theo được (ngoài chuyện mút ngón chân ra). Đừng để những nụ cười “móm xều” ấy phỉnh lừa. Con của bạn đa tài lắm đấy!

 

Bé đọc được suy nghĩ của bố mẹ đấy nhé (Ảnh: Inmagine)

 

Chúng tôi phân các khả năng chỉ của trẻ con thành sáu loại. Hãy chuẩn bị nhé, bạn sẽ ngạc nhiên đấy vì con bạn có thể…

Đọc được suy nghĩ

Trẻ sơ sinh rất nhạy với xúc cảm của người khác. Bé bắt chước biểu hiện nét mặt của bạn; khi mới được vài tháng đã có thể nhận ra sự khác nhau giữa buồn và vui; và vào khoảng một tuổi, con bạn đã có thể biết được người khác cảm thấy thế nào. Trong một nghiên cứu mới đây của Đại học California, các nhà nghiên cứu đặt hai hộp kín trước mặt những đứa trẻ 14 tháng tuổi. Bé quan sát khi người lớn nhìn vào một chiếc hộp rồi tỏ vẻ vui thích, sau đó nhìn vào chiếc hộp còn lại và tỏ vẻ ghê sợ. Khi người ta đề nghị bé chọn một trong hai chiếc hộp, hầu hết đều chọn hộp vui vẻ.

Điều ngạc nhiên là
bé không chỉ nhận thức được cảm xúc của bạn mà còn có thể chủ động tỏ ra quan tâm. Trong một nghiên cứu đã được công bố trên tờ Science, các nhà nghiên cứu để một đứa trẻ 18 tháng tuổi quan sát họ làm rơi một cái kẹp quần áo và cố gắng lấy lại nó, sau đó ném nó xuống dứt khoát như thể không cần nữa. Và khi món đồ ấy rơi khỏi tay người lớn, trẻ sẽ bò đến nhặt lấy như một dấu hiệu ban đầu của sự đồng cảm.

 

Để đánh thức tài năng, hãy thể hiện cảm xúc của chính bạn. Dù bạn đang nhẹ nhàng vỗ về con chó hay nhiệt tình vẫy chào người hàng xóm thì con bạn đều quan sát hết. Theo tiến sĩ Alison Gopnik, tác giả cuốn The Philosophical Baby, thì: “điều bạn nói với bé không quan trọng bằng cách bạn nói. Sẽ hiệu quả hơn nhiều nếu bạn giao tiếp bằng cả giọng nói và nét mặt.” Nhưng đừng hy vọng sẽ phỉnh lừa được bé bằng bằng cách nói “Ngon ngon” khi bạn đút cả một thìa rau vào mồm mình để làm mẫu dụ bé ăn. Trẻ con đọc cảm xúc tốt đến độ có thể phát hiện ra khi bạn giả vờ đấy.

 

Kỹ năng giao tiếp bằng ngôn ngữ dấu hiệu đem lại rất nhiều lợi ích cho bé
(Ảnh: Inmagine)

 

Nói bằng hành động

 

Trẻ sơ sinh háo hức học ngôn ngữ dấu hiệu trước khi biết nói, và điều đó đem lại ích lợi rất lớn. Ngôn ngữ dấu hiệu cho phép con bảo cho bạn biết bé nhìn thấy hay nghe thấy gì – chẳng hạn như chiếc máy bay đang bay qua đầu, hay chó đang sủa ngoài sân. Đồng thời việc đó cũng giúp bạn hiểu những nhu cầu và mong muốn của bé, khiến bé cũng cảm thấy có chút “quyền hành”.

 

Điều ngạc nhiên là gì? Fosca Shackleton White, giám đốc Học viện Montessori, nhận xét quá trình học ngôn ngữ dấu hiệu sẽ mở đường cho bé dễ dàng làm quen hơn với bất kì ngôn ngữ nào sau này. Hơn nữa, theo nhiều nghiên cứu, trẻ giao tiếp qua dấu hiệu ngôn ngữ trước khi biết nói thường biết nói sớm hơn, chỉ số thông minh cao hơn, vốn từ vựng phong phú hơn, tự tin hơn và chơi các trò phức tạp hơn so với trẻ cùng lứa.

 

Đánh thức tài năng. Tập cho bé kỹ năng giao tiếp bằng cách giới thiệu những dấu hiệu ngay khi trẻ ra đời. Bắt đầu với năm dấu hiệu cơ bản: “ăn”, “uống”, “tè”, “ngủ” và “nữa.” Sử dụng chúng bất cứ khi nào bạn nói từ ấy với bé và dần dần mở rộng vốn từ vựng. Bạn có thể ghé thăm trang web parents.com/babysigning để sưu tầm 20 dấu hiệu đơn giản có thể dạy con.


Biết tính toán

 

Ngay cả khi chưa sẵn sàng cho môn đại số (tất nhiên), trẻ sơ sinh đã có những khái niệm cơ bản về phép trừ. Trong một nghiên cứu được thực hiện tại Đại Học Ben-Gurion, Israel, trẻ từ 6 đến 9 tháng tuổi được xem một vở múa rối có hai nhân vật. Sau đó, các nhà nghiên cứu cất đi một chú rối và kéo màn lại. Khi mở màn ra thì chỉ còn một chú rối. Thí nghiệm được lặp lại nhưng kết thúc thay đổi, lần này thì cả hai con rối xuất hiện khi màn mở ra. Những đứa trẻ nhìn một hồi lâu tỏ vẻ ngạc nhiên, rõ ràng chúng hiểu hai trừ một không thể bằng hai.

 

Trẻ sơ sinh đã có những khái niệm căn bản về toán học (Ảnh:Inmagine)

Điều ngạc nhiên là gì? Trẻ dường như cũng có năng lực dùng lập luận khoa học giải quyết vấn đề. Trong một nghiên cứu vào năm 2008 của Đại học British Columbia, người ta cho trẻ 8 tháng tuổi xem hai chiếc hộp: một có rất nhiều quả bóng màu đỏ và vài quả bóng trắng, hộp kia thì đa số là bóng trắng và chỉ chứa vài trái bóng đỏ. Các nhà nghiên cứu lấy năm quả bóng (một quả đỏ và bốn quả trắng) ra khỏi mỗi hộp, đưa cho trẻ xem và cho chúng nhìn vào hộp. Kết quả là bọn trẻ nhìn lâu hơn vào hộp có nhiều bóng đỏ và nhận ra bóng trắng được lấy nhiều hơn là do sự không cân bằng về số lượng, dù “Để lý giải được điều này không phải là chuyện đơn giản đối với trẻ,” Tiến sĩ Gopnik nhận xét.

Đánh thức tài năng. Bạn không cần phải trang bị cho con kính hiển vi hay máy tính điện tử. Các nghiên cứu cho biết cách tốt nhất để tìm hiểu toán học và khoa học là khám phá mỗi ngày. Hãy cho bé những đồ chơi khơi gợi trí tưởng tượng (trò chơi hình khối, lắp ghép, những chiếc hộp có nắp, những vật đựng có thể đổ đầy hoặc trút ra), cho bé thử trò chơi khám phá (giấu tìm đồ vật chẳng hạn)

 

Stress vì sống chung với đại gia đình nhà chồng January 5, 2011

Filed under: Uncategorized — ktetaichinh @ 2:32 am
Tags: ,

Trên chồng tôi còn 2 chị gái và em gái. Nhà chồng tôi 3 thế hệ (ông bà, ba mẹ, 2 chị gái, em gái và vợ chồng tôi )sống chung một mái nhà.

 

Tôi sinh ra và lớn lên tại Hà nội, trong một gia đình viên chức cơ bản. Tôi đã tốt nghiệp đại học và có một công việc ở một công ty liên doanh, mức lương cao. Tôi cũng đã lập gia đình, chồng tôi là con trai một và chưa có bé.

 

Trên chồng tôi còn 2 chị gái và em gái. Nhà chồng tôi 3 thế hệ (ông bà, ba mẹ, 2 chị gái, em gái và vợ chồng tôi )sống chung một mái nhà. Nói sơ qua để mọi người hiểu sống chung còn phức tạp hơn rất rất nhiều. Mẹ chồng tôi là người rất tốt, nhưng hơi nhu nhược. Mẹ chồng tôi ở nhà làm nội trợ nên công việc nhà bà lo hết, con cái không phải động chân, động tay. Các chị em gái và chồng tôi chỉ học thôi nên học rất giỏi.

 

Ảnh minh họa

 

Khi chưa cưới, tôi thấy mình thật may mắn vì gia đình anh ấy cơ bản và chị/em đều là người tri thức. Nhưng khi cưới rồi thì ôi thôi, hoàn toàn ngược với suy nghĩ của tôi.

 

Hàng ngày, thấy cảnh mẹ chồng làm việc nhà, con gái ngồi xem tivi tôi không chịu được, tôi không dám nói chị em chồng, vì mẹ chồng tôi lúc nào cũng nói chị chồng và em chồng đang học nên không phải làm gì, xem tivi chút để giải trí… Mà chị/em chồng mình có bé bỏng gì đâu, 2 chị đều hơn 32 tuổi, chưa chồng. Còn em chồng thì 21 tuổi.

 

Tôi thấy vậy rất chướng mắt và không thể ngồi xem tivi như họ được, đi làm về là hùng hục dọn nhà, cứ đến lúc tôi dọn cơm xong là mọi người xuống, ăn xong lại lên phòng để mình rửa bát… Nhà đông người nhưng làm gì mẹ chồng cũng gọi đích danh tôi, tôi không lười nhưng thấy vậy cũng khó chịu, dù mẹ tôi sai gì tôi cũng làm. Tôi cũng cố nghĩ thôi làm mấy việc nhà cũng không chết ai, coi như nhà không có chị chồng em chồng nhưng sao những lúc mình dọn nhà nhìn thấy họ ngồi không là tôi lại ấm ức ghê.

 

Đã thế, 2 chị chồng mình còn hay nói này nói kia. Những lúc vậy tôi chỉ ấm ức trong lòng. Tôi nghĩ sống chung nên nhẫn nhịn, vì nêu tôi nói ra thì tôi sẽ nói tất cả sự ấm ức, bực bội trong lòng. Chỉ đến tối, tôi mới nói với chồng. Nhưng chồng tôi lại không có tiếng nói trong gia đinh nên cũng chỉ nghe thôi.

 

Nhiều lúc tôi thấy mình cô độc trong nhà chồng, tôi cố tìm cách thân thiện hơn mà khó thế. Nhà tôi có việc gì cũng không ai nói với tôi một tiếng, mọi chuyện tôi luôn là người biết cuối cùng. ở nhà tôi chỉ nói chuyện với mỗi chồng thôi. Tôi rất muốn ra ngoài ở, nhưng chồng mình con trai một nên rất khó.Chồng tôi cũng không thỏai mái vì phải đứng giữa gia đình và vợ, và tôi cũng hay kêu ca về gia đình. Nhiều lúc tôi thấy stress kinh khủng. Tôi đã nói với chồng, nếu biết gia đình Anh như vậy em sẽ không cưới dù em yêu anh nhiều thế nào đi nữa. Giờ tôi không biết nên làm thế nào để sống thật thoải mái
 

Những cử chỉ “đòi yêu” khó quên của nàng

Filed under: Uncategorized — ktetaichinh @ 2:21 am
Tags: , ,

Không còn cái thời vợ muốn “yêu” chồng thì ra dấu bằng cách thẹn thùng ửng hồng đôi má. Phụ nữ ngày nay có cách chủ động khơi gợi cảm hứng “cao tay” hơn nhiều.

 

 

 

– Một “quy trình” hôn thế này được đàn ông đánh giá là rất gợi cảm và có sức “công phá” lớn:

 

“Cô ấy bắt đầu bằng nụ hôn với cái lướt nhẹ của lưỡi lên môi trên của tôi, sau đó cắn thật nhẹ và cuối cùng là môi cô ấy ngậm môi tôi thật chặt”. Thời gian giữa các động tác này rất quan trọng, quá nhanh sẽ khiến người đàn ông bối rối, khó hiểu. Kéo dài vừa đủ sẽ khiến chàng ngất ngây.

 

 

– Với đàn ông, một nụ hôn ẩm ướt gần tai cũng giống như liều viagra tự nhiên vậy.

 

– Không chỉ phụ nữ mong muốn đón nhận những kích thích lên đôi nhũ hoa, đàn ông cũng mong chờ sự ve vuốt tinh nghịch lên chốn này, bởi đó cũng là điểm tập trung nhiều đầu mút thần kinh của họ. Cánh mày râu thậm chí không biết rằng mình thích được làm vậy, cho đến khi những ngón tay mềm mại của người con gái bắt đầu tìm tới…

 

– Bạn có tin rằng với một số đàn ông, “điểm bắt sóng” lại nằm ở rốn? Cho nên phụ nữ đừng bao giờ lưỡng lự trong việc phân đều các kích thích trong màn dạo đầu lên tất cả mọi nơi trên cơ thể, kể cả những nơi ít ngờ đến nhất.

 

– “Tôi thích khi cô ấy cởi bỏ hết đồ trên người tôi mà chẳng “cảnh báo” trước, chẳng “dạo đầu”, thậm chí không thèm nói một câu. Cứ ngẫu hứng và mãnh liệt như thế là cách tấn công rất hiệu quả, tôi quá háo hức và không cưỡng lại nổi” – một anh chàng đã tâm sự như thế đấy về bạn gái của mình.

 

– Thường ngày bạn vẫn là một cô gái với tính cách dịu dàng, hồn nhiên trong sáng. Bạn sẽ gây bất ngờ lớn nếu bỗng nhiên trở nên cực kỳ chủ động và mãnh liệt chốn phòng the. Thử hình dung, bạn sẽ khiến chàng có cảm giác như đang trong “phim nóng”, nhưng đối tác lại không phải cô diễn viên bốc lửa mà là bạn – người phụ nữ trong sáng thường ngày của chàng. Cảm giác ở người đàn ông lúc đó chẳng khác nào “ước mơ lớn đã trở thành hiện thực”.

 

Con “mè nheo”: Nên dỗ dành hay để tự nín? January 4, 2011

Filed under: Uncategorized — ktetaichinh @ 3:45 am
Tags: , ,

Tối nào hàng xóm cũng nghe thấy bé Na, con vợ chồng chị Huyền (Cầu Giấy, Hà Nội) khóc lóc, nhì nhèo. Đi làm về đã mệt, con lại như vậy khiến chị Huyền thấy bực bội vô cùng.

 

Chị Huyền cho biết, cô con gái gần 3 tuổi của chị mới tháng trước còn rất ngoan. Bé ở nhà với bà nội, mẹ về đến nhà là nhào ra cửa đón, tíu tít chuyện trò, hát hò. Vậy mà, vài tuần trở lại đây, bé rất hay khóc nhè. Buổi sáng mở mắt ra là bé đã khóc, rồi sau đó cứ phụng phịu, nhõng nhẽo đến tận khi mẹ đi làm.

 

“Buổi tối về nhà lại thấy con lặp lại điệp khúc. Bé nói với mẹ bằng giọng ướt nhèm, đòi cái gì không được là mếu, nhiều khi mình cũng chả hiểu lý do vì sao con khóc. Có lúc mình cáu phát điên lên và cảm thấy bất lực với con”, chị Huyền tâm sự.

Theo tâm lý lứa tuổi, có những giai đoạn bé rất hay khóc. Ảnh minh họa: Hoàng Hà.

 

Cũng chung hoàn cảnh này, chị Liên (Thanh Oai, Hà Nội) cảm thấy stress vô cùng vì đã sẵn mệt mỏi do mang bầu bé thứ hai.

 

Chị kể, khoảng hơn một tuần nay, cứ ngủ dậy là cậu con trai hơn hai tuổi của chị khóc. Đầu tiên, bé thức dậy và cứ thế nằm trên giường nỉ non, mẹ dỗ dành thế nào cũng không nín. Sau đó, mẹ cho đi tè, rửa mặt, hay đánh răng, uống nước, thay quần áo… cu cậu cũng lại kiếm cớ, vòi vĩnh cái này cái kia và khóc tiếp.

 

“Sáng nào cũng như sáng nào, nhà mình cứ như có chiến tranh, om tỏi hết cả lên. Còn thì cứ ì èo, nức nở, bố mẹ thì hết dỗ dành đến dọa dẫm, thậm chí tét mông nhưng vẫn chẳng ăn thua. Mà không phải những ngày phải đến trường bé mới thế, những hôm được nghỉ con cũng không ngoan hơn. Ở nhà với con mà mình thấy như bị đi đày”, chị Liên thổ lộ.

 

Cũng như chị Liên, chị Huyền, có rất nhiều bà mẹ trẻ phải đau đầu khi bỗng nhiên con trở nên hay khóc lóc, nhõng nhẽo.

 

Tiến sĩ Đinh Thị Kim Thoa, chuyên gia tâm lý trẻ em, Trường mầm non Hoàng Gia (Hà Nội) cho biết, mè nheo, hay khóc… là hiện tượng khá phổ biến ở các bé 2- 3 tuổi. Theo bà, đó là một trong những đặc trưng tâm lý bình thường. Ở độ tuổi này, mỗi trẻ biểu hiện sự “khủng hoảng” lứa tuổi một cách khác nhau, bé thì hay nhõng nhẽo, khóc lóc, trẻ khác thì hay ăn vạ, bướng bỉnh, hay có em lại thường xuyên ném đồ, đánh người khác… Tuy nhiên, sự tăng, hay giảm hiện tượng này đều do người lớn có vô tình củng cố các hành vi đó hay không.

 

Bà Thoa lý giải, trẻ hay khóc, mè nheo để đạt được một mục đích nào đó, hay có thể chỉ vì muốn được bố mẹ chú ý, quan tâm hơn. Vào lứa tuổi này, các bé chưa có khả năng thuyết phục người lớn để thỏa mãn những nhu cầu của mình. Và để đạt được ý muốn, chúng sẽ thể hiện bằng bản năng của một đứa trẻ: khóc lóc để có người dỗ và có được cái chúng muốn.

 

Nhiều khi, trẻ hay khóc, nhõng nhẽo chỉ vì lý do sức khỏe. Những khi thay đổi thời tiết, bé cảm thấy khó chịu, không được khỏe hay những lúc ngái ngủ khi mới thức dậy vào buổi trưa, sáng… bé cũng hay thực hiện hành vi này.

 

Khi thấy con khóc dai, bố mẹ thường sốt ruột, bực bội vì không biết trẻ muốn gì hoặc đôi khi biết cái con đòi hỏi nhưng không thể thỏa mãn được.

 

“Để tránh con có biểu hiện này, đầu tiên các bậc phụ huynh phải học tính kiềm chế. Hãy bình tĩnh và cố gắng ngăn chặn cơn mè nheo từ trước khi nó xảy ra”, chuyên gia tâm lý trẻ em khuyên.

 

Bà cho rằng, khi đã để trẻ “vào cơn” thì sẽ rất khó dỗ cho bé nín. Nhiều người cố tìm mọi cách từ chiều theo đòi hỏi của con, đến hù dọa, thậm chí đánh con để bé thôi khóc, và sau đó cố gắng giải thích để con biết làm như thế là sai rồi yên lòng khi thấy bé hứa hẹn “con biết rồi, lần sau con không thế nữa”. Nhưng chỉ một lúc sau, họ sẽ lại nổi nóng bởi bé tiếp tục thói nhõng nhẽo của mình. Và lúc đó “kịch bản” cũ sẽ lặp lại gây bức bối, ức chế cho cả mẹ lẫn con.

 

 

 

Bố mẹ càng tỏ ra sốt sắng dỗ dành, bé sẽ càng khóc to hơn

 

“Bởi thế, tốt nhất, khi thấy con chuẩn bị mè nheo, hãy làm những động tác vui vẻ như làm hề, pha trò, đùa, cù bé… hay lái sang một câu chuyện hấp dẫn để bé quên ngay ‘ý đồ’ của mình. Sau đó, lúc con bình tĩnh lại, bạn có thể trò chuyện với con về hành vi không tốt đó, có thể kể cho bé nghe một câu chuyện trong đó có những nhân vật có hành động tương tự hoặc cho con chơi trò đóng vai trong các tình huống đó“, tiến sĩ Thoa chia sẻ.

 

Nhiều phụ huynh lúng túng nhất khi rơi vào tình huống giữa chỗ đông người mà con ăn vạ. Theo chuyên gia giáo dục, lúc này, bạn nên xin lỗi mọi người xung quanh rồi bế bé ra khỏi chỗ đó và bắt đầu lại quá trình ứng xử như trên.

 

Bà cho biết, để giúp con nhanh chóng vượt qua giai đoạn khủng hoảng và chấm dứt hẳn những hành vi không hay, bố mẹ cần quan tâm đến con hơn, cùng chơi với con, cho con vui chơi thật nhiều, đồng thời hãy giúp con phát triển khả năng ngôn ngữ để biết diễn đạt những điều mình muốn.

 

Chị Hải Xuân (Từ Liêm, Hà Nội) từng stress vì có cô con gái hay mè nheo, khóc lóc, đã rút ra bài học: “Mình nghiệm ra là khi mình càng cáu hay càng sốt sắng thì con càng khóc to và khóc dai hơn, còn mình cứ tỏ ra bình thản như không hoặc đi ra chỗ khác thì có khi một lúc bé tự nín”. Chị cho biết, mỗi lúc con chuẩn bị mè nheo, chị cũng cố gắng đoán xem bé đang cần gì rồi diễn đạt lại.

 

“Mình cũng dạy con khi muốn mẹ bế, hay muốn gì thì hãy nói với mẹ là thế này, thế kia… chứ đừng khóc, không là mẹ sẽ buồn lắm. Hai mẹ con cũng hay đọc sách, kể chuyện và chơi đóng kịch với nhau. Nhờ vậy mà bây giờ con gái mình ngoan lại và nói năng rất lưu loát“, chị Xuân chia sẻ
 

Sốc khi con du học trời Tây về

Filed under: Uncategorized — ktetaichinh @ 2:40 am
Tags: , ,

Mỗi lần có chuyện không đồng ý với bố mẹ, cô con gái vừa du học từ Mỹ về tranh luận tay đôi quyết liệt. Bị mắng như vậy là hỗn, cô gái chuyển sang nói tiếng Anh.

 

Sau 5 năm thấp thỏm lo lắng khi con một mình du học ở Mỹ, chị Thuận (Ba Đình, Hà Nội) vui mừng khôn xiết khi con cầm tấm bằng tốt nghiệp loại giỏi trở về. Nhưng chẳng bao lâu gia đình chị lại sinh lục đục vì bố mẹ không thể thích nghi với lối sống của con.

 

Chị cho biết, trở về nước, con gái chị là cô gái năng động, tự tin và luôn muốn thử sức với những thách thức mới và tự ý thay đổi công việc xoành xoạch, trong khi vợ chồng chị muốn con làm một chỗ làm ổn định, có mức lương xứng đáng.

 

“Nó cũng chẳng tình cảm với mẹ như trước nữa, chỉ thích ra ngoài với bạn bè. Có khi, mình dậy sớm đi chợ, hì hục suốt buổi để nấu một món cầu kỳ cho con ăn nhưng nó chỉ đụng đũa một lần rồi khi mẹ ép ăn thì đáp gọn lỏn ‘con không thích’“, chị Thuận bùi ngùi kể.

 

Điều khiến chị phiền lòng nhất là mỗi khi không đồng ý điều gì với bố mẹ là con gái có thể ngồi nói chuyện “tay đôi” quyết liệt ngay. “Khi vợ chồng mình bảo con cái mà đối đáp với bố mẹ kiểu đó là hỗn láo, không chấp nhận được, nó còn ra giá ‘thế từ nay, khi cãi nhau với bố mẹ, con sẽ dùng tiếng Anh, trong tiếng Anh không có từ nào hỗn hết, chỉ có ‘I’ với ‘You’ thôi. Và nó thực hiện như thế thật”, chị thở dài.

 

Cùng chung tâm trạng này, chị Hồng, một cán bộ giáo dục ở Hà Nội tâm sự, chị có hai cậu con trai, đều đi du học và hiện tại cậu anh đã về nước làm việc, cậu em vẫn theo học tại Singapore. Cả hai con của chị đều học giỏi và sống rất lành mạnh nên chị không phải lo lắng nhiều khi các con ở nước ngoài. Thế nhưng, khi con trở về, với mỗi đứa, chị lại có nỗi buồn riêng.

 

“Con trai lớn 30 tuổi, chưa vợ, mới về nước gần một năm thì đã dọn ra ngoài ở riêng, bảo rằng để tiện cho công việc, để khỏi xáo trộn nếp sống của bố mẹ. Thằng bé mới hơn 20, được nghỉ hè về nhà có một tháng thì cứ ăn xong là lên phòng riêng, bố mẹ hỏi gì thì trả lời cộc lốc…”, chị Hồng than thở.

 

Chị cho biết, về chuyện “ra riêng” của anh lớn, thật ra, chị biết những lý do con đưa ra đều hợp lý vì nhà chị ở xa chỗ con làm, hơn nữa, con hay về khuya, vợ chồng chị ngồi đợi khiến nó thấy áy náy. Tuy vậy, chị vẫn cảm thấy buồn, vì bao năm hai vợ chồng già ở nhà chỉ mong ngóng con về, vậy mà… Nhiều khi, bạn bè hỏi tới, hay có người muốn mai mối con gái cho con trai chị mà nghe nói cậu chàng không ở chung với bố mẹ thì thường tỏ vẻ ái ngại, nghi ngờ. “Có khi họ nghĩ nó sống phóng túng hay có khúc mắc gì với bố mẹ cũng nên”, chị Hồng thổ lộ.

 

Còn về cậu con trai thứ hai, mới mấy tuần trước, chị phải khóc vì tủi thân vì con chẳng quan tâm gì đến bố mẹ, nói năng thì cụt lủn. Khi chị mắng, cậu con trai ngớ người ra giải thích: “Chẳng qua là con quen thế rồi, con không nghĩ như thế là có lỗi với bố mẹ. Hơn nữa, không phải lúc nào con cũng thích trò chuyện, có lúc con muốn ở một mình thì mẹ lại cứ hỏi han nên con không biết nói gì cả”.

 

Cũng như chị Thuận, chị Hồng, nhiều bậc phụ huynh vui mừng khôn xiết khi con du học trở về nhưng ngay sau đó lại cảm thấy buồn phiền lo lắng khi thấy con quá độc lập, có suy nghĩ, cách sống quá… Tây, hay tỏ ra xa cách với bầu không khí gia đình. Chính các bạn trẻ nhiều khi cũng cảm thấy khó thích nghi khi trở lại với cuộc sống gia đình ở quê nhà. Và điều này đôi khi gây mâu thuẫn trong mối quan hệ bố mẹ, con cái, khiến hai thế hệ trở nên xa cách, khó tìm được tiếng nói chung.

 

Thanh Trầm (Tây Hồ, Hà Nội), một du học sinh mới từ Anh về nước được gần hai năm cho biết, thời gian đầu về nhà, giữa cô và bố mẹ rất hay xảy ra xung đột.

 

Trầm kể, về nước được một tuần là cô lao vào tìm việc, rải một lúc gần 20 hồ sơ đến các cơ quan rồi chủ động chuẩn bị đi phỏng vấn, tự quyết định mình làm chỗ nào và… cứ thế đi làm. Các phụ huynh trách con gái không coi bố mẹ ra gì, chẳng thèm hỏi họ một câu. Trầm còn bị mẹ mắng khi cô tỏ ra khó chịu mỗi lần hàng xóm sang hỏi han về cuộc sống của cô khi ở nước ngoài hay việc cô đi làm được bao nhiêu tiền, giữ chức vụ gì… “Em chỉ đơn giản nghĩ đó là những việc riêng, nếu thân thiết em sẽ tự nói, chứ em không thích ai soi mói, mẹ em thì lại bảo em mất gốc, kiêu căng, chỉ biết mình…”, Trầm thổ lộ.

 

Cô cho biết, ngay về cách ăn mặc, giờ giấc sinh hoạt kiểu tự do, thoải mái của cô cũng khiến bố mẹ bức xúc. “Có lúc bực quá, mẹ em còn dọa ‘mày làm cái nhà này rối tung. Chả nhẽ lại tống cổ mày đi cho rảnh nợ’”.

 

“Thật ra, không phải em không kính trọng bố mẹ, nhưng em nghĩ mình đã trưởng thành và có quyền tự quyết định những gì liên quan đến bản thân”, Trầm chia sẻ. Cô cho biết, sau một thời gian, cô đã phải cố gắng dung hòa sở thích của bản thân với nếp sống gia đình, hòa nhã hơn với hàng xóm, bố mẹ cũng cố gắng hiểu con gái, tôn trọng công việc và những quyết định của con nên mọi việc cũng ổn hơn.

 

Theo chuyên gia tâm lý Trần Thị Hồng Hà, Trung tâm tư vấn tâm lý Tình yêu – hôn nhân – gia đình thuộc Hội Liên hiệp Thanh niên Việt Nam, chuyện xảy ra xung đột khá phổ biến trong các gia đình có con du học trở về.

 

Bà cho biết, đa số các bậc phụ huynh thích cho con đi du học vì mong con có cơ hội học tập tốt hơn, được tiếp cận với những phương pháp giáo dục tiên tiến nhưng họ chưa lường hết được những mặt trái của quá trình này. Giáo dục các nước phương Tây thường chú ý phát huy năng lực cá nhân, nhờ đó trẻ sẽ tự lập trưởng thành hơn, thế nhưng, nhiều ông bố bà mẹ lại cảm thấy khó chấp nhận khi con tự quyết định mọi việc và họ có cảm giác con không còn trong vòng tay mình nữa.

 

Hơn nữa, tuổi trẻ tiếp thu cái mới rất nhanh. Ở một môi trường hoàn toàn khác biệt, cách xa bố mẹ, việc trẻ bị “nhiễm” lối sống, văn hóa khác là tất yếu.

 

Nếu lường hết được tất cả những điều trên, các bậc phụ huynh sẽ không bị sốc, hiểu con hơn và có cách ứng xử phù hợp, tránh những xung đột xảy ra.

 

“Hãy coi con là một người trưởng thành, cần được tôn trọng, và cố gắng giải quyết mọi mâu thuẫn theo hướng hai bên cùng ‘thương thuyết’ để có tiếng nói chung, dung hòa những cách biệt về lối sống, cách nghĩ, chứ đừng cấm đoán, áp đặt. Ngoài ra, trong quá trình con đi du học, hãy thường xuyên trò chuyện với con, có thể bằng mail, chat, thư tay… để giữ gìn sợi dây tình cảm, đồng thời theo sát những thay đổi để ứng xử phù hợp”, chuyên gia tâm lý chia sẻ.

 

Bà cho rằng, chính các bạn trẻ cũng phải tự biết điều chỉnh mình. Phương Tây thường giải quyết mọi việc theo tư duy duy lý – coi trọng lý lẽ chứ không phải tư duy duy tình – đặt nặng tình cảm. Tuy nhiên, tư duy duy lý cũng rất coi trọng cảm xúc của người khác. “Bạn vẫn có thể sống theo ý mình nhưng cần biết điều chỉnh làm sao để những hành vi đó không làm tổn thương đến cảm xúc của những người xung quanh, nhất là những người thân của mình”, bà Hà nói.