tthuatungxu

Just another WordPress.com weblog

Unique Ways Kids Can Earn Money March 12, 2011

Filed under: Uncategorized — ktetaichinh @ 5:29 am
Tags:

A lemonade stand may be one of the most recognized ways young kids earn money before they’re old enough to take on a real job, but there are plenty more. From starting a business with friends to sell homemade items, to tutoring or selling puppies, there are many more ways for kids to make money than the traditional methods of mowing the lawn and doing chores.

An allowance for doing household chores is a good start to teaching children about money, and setting up a bank account so they can save 20% to 40% of their income will help teach them financial skills, said Daniel Penrod, a senior industry analyst at the California Credit Union League, which represents more than 400 credit unions with 10 million members.

“The piggy bank at home is nice, but it’s too accessible,” Penrod said. “It’s too easy to get to it and spend it frivolously.”

Because children don’t have daily expenses, such as rent and groceries, earning money can easily seem like discretionary income to be spent on candy and other things instead of saved for a rainy day or a long-term goal such as college, he said.

“Just because you have money doesn’t mean you have to spend it,” Penrod said, adding that earning a dollar is the first step in learning the value of a dollar.

After hearing from a few dozen parents and kids, here are some unique ways that WalletPop found for kids to make a few dollars and take that first step to learning about finances:

Start a Business

Many of these ideas are centered around starting a small business, but the Pavelka family in Holdrege, Neb., has taken it to the extreme with more than 30 businesses started in 10 years. Their children, now ages 16, 14, 12 and 10, have had their own businesses since age 6, says their mom, Janita Pavelka. The businesses have included dog sitting, sunflower seeds, soap, teaching guitar, selling puppies, horse boarding, candy, gift baskets, raising goats and selling Peruvian jewelry.

Write a Book

Elyssa Freitas Fernandez, 7, wrote a book about career choices, which her mother put together for her and printed. Fernandez has sold 100 copies.

Run a Vending Machine

When she was a teenager, Jill Hart’s dad owned a vending service and she joined him one summer on his rounds, which required her to wake up at 4 a.m. He let her take “ownership” of one of the Coke machines, which she checked and filled when they went to that site, and she got to keep the profits. Doing this requires a parent who has a vending service job, but it points out the chance to learn to be your own boss at a young age and to learn from a parent how to make money.

Help AD/HD Adults

Work as a “body double” for adults with AD/HD, attention disorder hyperactivity disorder, recommends psychologist Sally Palaian. Such adults do a lot better if they have someone stand or sit near them to keep them focused on doing difficult tasks, Palaian said. For parents with AD/HD who need help sorting bills, for example, a child can either help sort or can help by just sitting there, she said. A child can also help out with paying bills, or other money activities for the family.

Join With Friends

Atlanta fourth-grader Michael Starr, 10, has been doing extra chores around the house and doing odd jobs around his neighborhood, such as washing cars for $5, for years and has saved $700 for after-college expenses. He’s run a few businesses from home — his latest called “AHA” for A Household Answer where he does chores for neighbors such as pet sitting — but his best ideas come from working with his friends. Starr and a few of his friends are starting a website to sell headbands they’re designing.

“A lot of the kids in our neighborhood are entrepreneurial, so when they get together and play, they come up with businesses,” said his mom, Gail Starr.

Re-Sell Online

Azriel Kimmel, 13, finds things on sale at stores and then sells them on eBay for a profit. Two years ago Kimmel saw a popular video game for only $5 in a discount store and bought all 65 copies. He doubled his money selling them online. Last year, during Black Friday, he saw a netbook on sale for $85 and bought seven of them, selling them on eBay for $150 each.

Amy Sanderson recently helped her 5-year-old son sell his Fisher Price GeoTrax toys on Craigslist for $120. he used the money, along with some Christmas money from his grandfather, to buy an iPod Touch.

Garage Sale

If selling toys they no longer use on Craigslist doesn’t work, there’s always the standard garage sale. Every kid has at least a closet full of old toys they don’t play with, so they might as well make some cash on them. Entrepreneur Ben Weissenstein, 20, started selling lemonade when he was 4 and now sells garage sale business kits through his business Grand Slam Garage Sales.

Blog

A 10-year-old named Ayesha writes reviews of children’s books on her website, and pays other tweens and teens 50 cents to $2.50 to write reviews. She earns money through ads and promoting children’s books and services. She puts 45% of her profit back into the business, keeps 25% for spending money, gives 5% to charity, and saves 25% for college because her mom couldn’t afford to contribute to her college fund during the recession.

Shovel Snow

Amy Smith, who blogs about kids and money, says that her three sons, ages 13, 12 and 9, earned $180 this winter shoveling snow in their neighborhood. Like mowing lawns in summer, shoveling snow is a smart first lesson in running a business. The boys don’t have a fee, but ask for whatever the customer thinks is fair, which Smith says gets people to pay more than they normally would when cornered with a price.

Mistletoe

Heido Mylo of Venice Beach, Calif., sold mistletoe during Christmas when she was a kid, and passed the idea on to her niece, 13, and daughter, 7. They go to the mountains and pick it from trees and bag it, then sell it door-to-door or in front of stores with friends. They also connect the mistletoe to wire to make mistletoe hats with the mistletoe hanging in front of the wearer’s head. They’ve earned $100 on a good day and use it as spending money during Christmas.

If none of those catch your child’s fancy before they’re old enough to apply for a real job, there are always neighbors to ask for chores to do for money. As with everything else, there’s help on the Internet with setting up chores. The website 4Chores.com helps parents track chores and shows kids how to create fliers to help generate business.

Aaron Crowe is a freelance journalist in the San Francisco Bay Area.

 

Cách dạy con của bà mẹ phương Tây February 2, 2011

Filed under: Uncategorized — ktetaichinh @ 11:03 pm
Tags: ,

* Bạn đọc Azulthor gửi tới VnExpress bài viết sưu tầm “Dâu Tây dạy con, mẹ chồng đại khai nhãn giới” với mong muốn chia sẻ cùng độc giả cách dạy con ở tuổi lên 3 của một bà mẹ nước ngoài.

Con trai tôi du học, sau khi tốt nghiệp thì định cư tại Mỹ, và đã kiếm cho tôi cô con dâu người Tây tên Susan. Hiện giờ, cháu trai Peter đã 3 tuổi. Mùa hè năm nay, con trai đăng ký visa “thăm người thân”. Thời gian 3 tháng tôi lưu lại Mỹ, con dâu Tây Susan có cách giáo dục con cái làm tôi đây – người mẹ chồng – phải đại khai nhãn giới.

Không ăn thì cứ nhịn đói

Mỗi buổi sáng, sau khi Peter thức dậy, Susan để phần ăn sáng lên bàn và bận rộn làm việc khác. Peter sẽ tự mình leo lên chiếc ghế, uống sữa, ăn bánh sandwich, sau khi ăn no, nó sẽ tự về phòng của mình, tự tìm quần áo trên tủ, rồi tự lấy giày, tự mình mặc lên. Bất kể chỉ mới 3 tuổi thôi, vẫn chưa phân biệt rõ ràng mặt trái hay mặt phải của bít tất, giày trái hay giày phải.

Có một lần, Peter lại mặc ngược chiếc quần lên người, tôi vội vàng chạy đến muốn thay lại cho cháu, nhưng đã bị Susan cản lại. Nó nói, nếu cảm thấy không thoải mái tự cháu sẽ cởi ra, và mặc lại; nếu nó không cảm thấy không có gì là không thoải mái, vậy thì tùy. Và nguyên ngày đó, Peter mặc cái quần ngược đó chạy tới chạy lui, Susan như không thấy gì hết.

Một lần nữa, Peter ra ngoài chơi với cháu nhà hàng xóm, chưa được bao lâu thì nó chạy thở hổn hển về đến nhà, nói với Susan: “Mẹ ơi, Lusi nói cái quần của con mặc ngược rồi, đúng không? Lusi là con nhà hàng xóm, năm nay 5 tuổi. Susan mỉm cười nói: “Đúng vậy, con có muốn mặc lại không?” Peter gật gật đầu, tự mình cởi quần ra, xem tỉ mỉ rồi, bắt đầu mặc lại. Từ lần đó về sau, Peter không bao giờ mặc ngược quần nữa.

Tôi đã không kiềm được mà nhớ lại, cháu gái ngoại của tôi lúc 5 – 6 tuổi chưa biết dùng đũa, lúc học tiểu học còn chưa biết cột dây giày, và bây giờ đang theo trung học dạng ký túc xá, mỗi cuối tuần là đem một đống quần áo dơ về nhà.

Có một buổi trưa, Peter giận dỗi, không chịu ăn cơm. Susan la rầy mấy câu, Peter giận hờn đẩy khay cơm xuống đất, thức ăn trên khay rớt đầy trên đất. Susan nhìn Peter, giọng nói nghiêm khắc: “Xem ra con đúng là không muốn ăn thật! Nhớ lấy, từ giờ đến sáng mai, con không được ăn gì hết.” Peter gật gật đầu, kiên quyết trả lời: “Yes!” Và tôi chợt cười thầm, hai mẹ con này cứng đầu như nhau!

Buổi chiều, Susan bàn với tôi, nhờ tôi nấu cho bữa tối. Tôi lại thầm nghĩ, nhất định Susan thấy sáng nay cháu không ăn gì hết, nên muốn buổi tối cháu ăn ngon và nhiều hơn. Tôi bèn trổ tài nấu ăn, làm món sườn chua ngọt mà Peter thích nhất, món tôm, và còn dùng mì Ý để làm món mì kiểu Việt Nam mà Peter rất thích, người nhỏ nhỏ như thế mà có thể ăn được một tô lớn.

Bắt đầu bữa cơm tối, Peter vui mừng nhảy lên ghế ngồi. Susan đến lấy đi dĩa và nĩa của con, nói: “Chúng ta giao ước rồi phải không, hôm nay con không được ăn gì hết, chính con cũng đồng ý rồi đó”. Peter nhìn nét mặt nghiêm túc của người mẹ, “òa” lên khóc, vừa khóc vừa nói: “Mẹ ơi, con đói, con muốn ăn cơm”. “Không được, nói rồi là phải giữ lời”. Susan không một chút động lòng. Tôi thấy đau lòng muốn thay cháu cầu xin, nói đỡ lời dùm, nhưng thấy ánh mắt ra hiệu của con trai tôi. Nhớ lại lúc mới đến Mỹ, con trai có nói với tôi: “Ở nước Mỹ, lúc cha mẹ giáo dục con cái, người ngoài không nên nhúng tay, bất kể là trưởng bối cũng không ngoại lệ”. Không còn cách nào, tôi chỉ còn giữ im lặng mà thôi. Bữa cơm đó, từ đầu đến cuối, Peter tội nghiệp chỉ ngồi chơi với chiếc xe mô hình, mắt trừng trừng nhìn ba người lớn chúng tôi ăn như hổ đói. Đến đó tôi mới biết dụng ý của Susan khi nhờ tôi nấu. Tôi tin rằng, lần sau, trong lúc Peter muốn giận hờn quăng liệng thức ăn, nhất định sẽ nghĩ đến kinh nghiệm bụng đói nhìn ba mẹ và bà nội ăn cao lương mỹ vị. Bụng đói không dễ chịu tí nào, huống chi là đối mặt với món mình thích ăn.

Buổi tối, tôi và Susan cùng đến chúc Peter ngủ ngon. Peter cẩn thận dè dặt hỏi: “Mẹ ơi, con đói lắm, giờ con có thể ăn món Việt không?” Susan mỉm cười lắc đầu, kiên quyết nói: “Không!”. Peter nuốt nước miếng, lại hỏi: “Vậy để con ngủ dậy rồi khi mở mắt con được ăn chứ?” “Đương nhiên được rồi”, Susan thật dịu dàng khẽ đáp. Peter đã cười tươi hẳn ra.

Sau bài học này, Peter rất tích cực ăn cơm, nó không muốn vì “tuyệt thực” mà lỡ bữa ăn ngon, và chịu cực hình bụng đói. Mỗi lần nhìn thấy Peter ngoạm từng phần lớn thức ăn, lúc miệng và mặt dính đầy thức ăn, tôi lại nhớ đến cháu ngoại, hồi bằng tuổi Peter; mấy người cầm tô cơm đí theo sau đuôi nó, dỗ dành, mà nó còn chưa chịu ngoan ngoãn ăn, mà còn ra điều kiện: ăn xong chén cơm mua một kiện đồ chơi, ăn thêm một chén thì mua thêm một kiện đồ chơi…

Ăn miếng trả miếng

Có một lần, chúng tôi dắt Peter ra công viên chơi. Rất nhanh, Peter đã cùng hai cô bé chơi nấu ăn với nhau. Cái nồi nhỏ bằng mủ, cái xẻng nhỏ, cái thau nhỏ, những cái chén nhỏ xếp đầy trên đường. Bất ngờ, Peter tinh nghịch cầm cái nồi bằng nhựa lên, đập rất mạnh lên đầu một cô bé. Cô bé bần thần một lúc trước khi oà khóc thật lớn. Cháu gái kia thấy tình hình vậy cũng òa khóc theo. Đại khái, Peter cũng không nghĩ đến hậu quả nghiêm trọng như vậy sẽ xảy ra, đứng qua một bên, trợn mắt nhìn. Susan đi tới. Sau khi hiểu được đầu đuôi sự việc, nó không quát nạt một tiếng, cầm lấy cái nồi ấy, gõ mạnh một cái lên đầu Peter. Peter không phòng bị, té ngã xuống bãi cỏ, khóc nức nở. Susan hỏi Peter: “Đau không? Lần sau có còn làm thế nữa không?” Peter vừa khóc vừa lắc đầu. Tôi tin rằng, lần sau nó sẽ không làm thế nữa.

Cậu của Peter tặng cho cháu một chiếc xe đạp nhỏ, Peter rất thích, khư khư giữ làm bảo bối không cho ai đụng vào. Lusi cô bé trong xóm, là bạn thân của Peter, đã mấy lần thỉnh cầu Peter cho chạy thử chiếc xe nhỏ này, Peter không đồng ý. Một lần, mấy cháu đang chơi chung với nhau, Lusi thừa lúc Peter không để ý, lén lén nhảy lên chiếc xe và đạp mau đi. Khi biết ra, Peter rất phẫn nộ, đến méc mẹ.

Susan đang ngồi nói chuyện và uống café với mẹ của những đứa nhỏ kia, liền mỉm cười trả lời con: “Chuyện của chúng con thì chúng con tự giải quyết, mẹ không xen vào được.” Peter bất lực quay đi. Một lát sau, Lusi chạy chiếc xe về. Vừa thấy Lusi, Peter lập tức chạy tới đẩy bạn té xuống đất, giật lại chiếc xe. Lusi ngồi bệt dưới đất, khóc ré lên. Susan ẵm Lusi dậy và dỗ dành một lát. Rất nhanh sau đó Lusi đã chơi vui vẻ lại với những bạn còn lại. Peter tự mình chạy xe tới lui một lát thì cảm thấy hơi nhàm chán, nhìn thấy những bạn kia chơi thật vui vẻ với nhau nên nó muốn tham gia chung. Nó chạy tới chỗ Susan, lầu bầu thưa: “Mẹ, con muốn chơi với Lusi và tụi nó”.

Susan không đả động gì và trả lời: “Con tự kiếm mấy bạn ấy vậy!” “Mẹ ơi, mẹ đi với con nhen”, Peter thỉnh cầu. “Chuyện này không được rồi, lúc nãy con đã làm cho Lusi khóc, giờ con lại muốn chơi với mọi người, vậy con phải tự đi giải quyết vấn đề”. Peter leo lên chiếc xe và chạy từ từ đến chỗ Lusi, lúc gần đến chỗ, thì nó lại quay ngược đi. Chạy tới lui mấy vòng như vậy, không biết từ lúc nào mà Peter và Lusi lại vui vẻ với nhau, hợp thành nhóm ồn ào.

Dạy dỗ chăm nom con cái là chuyện của cha mẹ

Song thân Susan biết tôi đang ở Mỹ, nên lái xe từ California đến thăm chúng tôi. Nhà có khách tới, Peter rất hào hứng, chạy lên chạy xuống. Nó lấy cái thùng đựng đầy nước, rồi xách đi tới đi lui trong nhà. Susan cảnh cáo nó mấy lần rồi, rằng không được làm nước văng lung tung trong nhà. Peter để ngoài tai. Cuối cùng Peter đã làm nước đổ hết ra nền. Chưa thấy mình làm sai, Peter còn đắc ý dẫm đạp lên vũng nước, làm ướt hết quần áo.

Tôi lập tức chạy đi lấy cây lau nhà để dọn dẹp. Susan giật lại cây lau nhà và đem đưa cho Peter, nói với nó: “Lau sàn cho khô, cởi đồ ướt ra và tự mình giặt sạch”, Peter không chịu vừa khóc vừa la. Susan không nói thêm lời nào, lập tức kéo nó đến phòng trữ đồ, đóng chặt cửa lại. Nghe từ bên trong tiếng khóc hoảng sợ của nó, tim tôi đau thắt lại, rất muốn chạy đến ẵm cháu ra. Bà ngoại của Peter lại cản tôi, nói: “Đó là chuyện của Susan”.

Một lát sau, Peter không khóc nữa, nó ở trong phòng trữ đồ hét thật lớn: “Mẹ ơi, con sai rồi!” Susan đứng ở ngoài hỏi: “Thế giờ con biết phải làm gì chưa?” “Con biết”. Susan mở cửa ra, Peter chạy từ phòng trữ đồ ra, nước mắt đầy mặt. Nó cầm cây lau nhà cao gấp đôi nó ra sức lau cho khô sàn nhà. Sau đó tự cởi quần áo dơ ra, xách trên tay, trần truồng chạy vô nhà tắm, hí hửng giặt đồ. Ông bà ngoại của nó nhìn vào thái độ kinh ngạc của tôi, thích thú mỉm cười. Sự việc này làm tôi cảm động vô cùng.

Ở rất nhiều gia đình Trung Quốc, cha mẹ giáo dục con cái thì thường phát sinh vấn đề “đại thế chiến”. Trẻ luôn luôn được ngoại nuông chiều, nội thì can ngăn, vợ chồng cãi nhau, gà bay chó chạy.

Sau này, tôi và ông bà ngoại của Peter trong khi trò chuyện có nhắc đến chuyện này, một câu họ nói đã gây ấn tượng sâu sắc cho tôi: “Con trẻ là con cái của cha mẹ chúng, trước tiên phải tôn trọng cách giáo dục của cha mẹ”.

Đứa bé tuy còn nhỏ, nhưng thường mang tính nghịch ngợm bẩm sinh. Nếu quan sát thấy các thành viên trong gia đình có mâu thuẫn, nó sẽ nhạy bén lợi dụng sơ hở. Việc này không cải thiện hành vi của nó, và chẳng ích lợi gì cho nó. Ngược lại còn làm cho vấn đề càng nghiêm trọng hơn, thậm chí còn gây ra những vấn đề khác.

Ngoài ra, nếu các thành viên trong gia đình xung đột, không khí gia đình không hòa thuận, trẻ sẽ có cảm giác bất an, sự phát triển tâm lý của nó sẽ bị ảnh hưởng bất lợi. Cho nên, dù ông bà cha mẹ bất đồng về cách giáo dục con cháu, hay là vợ chồng có quan niệm giáo dục khác nhau, cũng không nên để lộ sự mâu thuẫn trước mặt con cái. Ông bà ngoại của Peter ở lại một tuần và chuẩn bị về Cali. Hai ngày trước khi đi, ông ngoại của Peter rất nghiêm túc hỏi con gái mình: “Peter muốn chiếc xe đào đất, ba có thể mua cho nó chứ?”. Susan suy nghĩ rồi nói: “Ba mẹ lần này đã mua cho nó đôi giày trượt băng làm qùa rồi. Đợi đến Noel ba hãy mua chiếc xe đó cho nó!”

Tôi không biết ông ngoại của Peter nói như thế nào với thằng nhóc này, mà sau đó tôi dắt cháu đi siêu thị, nó chỉ tay vào món đồ chơi, khoe: “Ông ngoại nói, đến Noel sẽ mua tặng cháu cái này” với giọng thích thú và mong đợi.

Susan nghiêm khắc với con như vậy nhưng Peter lại yêu thương mẹ hết mực. Khi chơi ở ngoài, cháu hay thu thập một số hoa lá mà cháu cho là đẹp rồi trịnh trọng tặng mẹ. Người ngoài tặng quà cho cháu, cháu luôn gọi mẹ cùng mở quà; có thức ăn ngon, cháu luôn để phần một nửa cho mẹ.

Nghĩ đến nhiều đứa trẻ coi thường và lạnh nhạt đối xử đối với cha mẹ, tôi không thể không kính phục cô con dâu Tây này của tôi. Theo tôi, cách giáo dục con cái của bà mẹ Phương Tây này rất xứng đáng để các bà mẹ Phương Đông như tôi học theo…

(Sưu tầm)

 

Con “học” ông bà, cãi phăng bố mẹ January 6, 2011

Filed under: Uncategorized — ktetaichinh @ 3:08 am
Tags: ,

Anh Dũng đang quát con tội lười học, suốt ngày chơi điện tử thì ông nội ở phòng khách chạy vào bênh cháu: “Ngày xưa anh có chịu học hành gì đâu, sao giờ bắt nó học lắm thế!”

Dạo này chị Quyên đang có bầu bé thứ 2 nên toàn bộ việc dạy bé Gấu học hành được giao toàn quyền cho bố, tuy nhiên, cứ mỗi khi bố dạy con là lại bị ông bà can thiệp. Ngày trước, bố Gấu cũng lười học, ham chơi nên giờ Gấu cũng giống bố, mới học lớp 1 đã sợ học rồi.

Nhiều hôm dạy con mà Gấu không tập trung, anh Dũng to tiếng quát con là ông nội lập tức xuất hiện: “Hồi bé như nó, mày cũng chơi bời suốt có học hành gì đâu?” Gấu vì thế cứ dựa vào đó để cãi lại bố mẹ, nhiều khi bố bảo đi học lại nói giọng “lý sự” và không chịu ngồi vào bàn học.
Bé biết cãi lại bố mẹ vì biết được bênh vực.

Đây là một trong rất nhiều trường hợp các cặp vợ chồng gặp phải khi sống cùng với ông bà nội. Việc đối lập nhau trong cách dạy dỗ, không thống nhất được cách rèn tính cách cho trẻ sẽ dẫn đến việc trẻ lớn lên không nghe lời, biết cãi lại bố mẹ vì biết được bênh vực.

Ngày nay, nhiều gia đình sinh chỉ 1 đến 2 con nên đa phần các ông bà khá ít cháu, vì thế, tình yêu thương dồn cho cháu quá nhiều, dẫn đến làm trẻ hư. Ngược lại, các bố mẹ trẻ lại áp dụng cách dạy con nghiêm khắc, dựa theo sách vở, mong con lớn lên ngoan ngoãn thì lại vấp phải sự phản đối của ông bà.

Việc “trống đánh xuôi, kèn thổi ngược” này không những khiến trẻ mất định hướng, không biết nghe lời ai mà thậm chí còn biết cãi lại một phía như trường hợp nhà anh Dũng. Ông bà không những bênh cháu mà còn “vẽ đường” cho cháu cãi lại bố mẹ.

Hậu quả của việc này ảnh hưởng khá nhiều đến quá trình phát triển sau này của trẻ, đặc biệt là khi bé mới bắt đầu học lớp 1. Tính tự lập của trẻ bị mất dần đi, ỷ lại vào ông bà và ỷ lại vào suy nghĩ, ngày xưa bố cũng có học đâu mà vẫn giỏi đấy thôi.

Thống nhất cách dạy dỗ

Ngay từ khi trẻ còn nhỏ, các gia đình sống cùng ông bà cũng như các cặp vợ chồng sống riêng cần thống nhất với ông bà về cách dạy dỗ con cái, tránh trường hợp mỗi người nói một kiểu.
Ông bà không những bênh cháu mà còn “vẽ đường” cho cháu cãi lại bố mẹ.

Nói chuyện nghiêm túc với nhau để định hướng một cách dạy cụ thể, ví dụ, luôn nghiêm khắc và không được bênh vực mỗi khi trẻ sai, và buộc mọi thành viên trong gia đình phải thực hiện theo quy tắc đó. Ngoài ra, cũng cần thống nhất trong gia đình rằng khi dạy dỗ con thì những người khác không được xen vào.

Trong trường hợp không thống nhất được, hoặc ông bà luôn có định hướng xấu đến con trẻ như bênh vực ra mặt, cho cháu ăn đồ ăn lung tung, không đúng bữa hoặc chiều chuộng thái quá thì cần thẳng thắn có ý kiến.

Tất nhiên, việc thống nhất này cần được thực hiện trên tinh thần vì những điều tốt nhất cho trẻ, tránh công khai chỉ trích hoặc trách móc người già.

Nhiều cặp vợ chồng trẻ sau khi không thuyết phục được bố mẹ đã quyết định ra ở riêng để có thể dạy dỗ con tốt hơn, tuy cuộc sống có thiếu thốn.

Mỗi gia đình sẽ có những giải pháp khác nhau với vấn đề xung khắc trong cách dạy con, nhưng cách tốt nhất là có thể thống nhất ngay từ đầu để tránh những tranh cãi không đáng có sau này.
 

Dạy con nhanh nhẹn, khéo léo từ khi 7-10 tháng tuổi của người Nhật

Filed under: Uncategorized — ktetaichinh @ 3:07 am
Tags: ,

Giai đoạn này, tất cả những hoạt động mẹ thường xuyên cấm bé: mút tay, vò giấy và xé giấy,… khiến bé phát triển nhanh nhẹn, khéo léo và kích thích sự thông minh của trẻ.

 

Thị giác

 

Mẹ hãy đưa con ra ngoài trời, chơi với lá hoa cây cỏ, chỉ cho con xem cây lá đung đưa mỗi khi có gió. Nếu nhà không có cây cỏ, có thể mua chuông gió cho con xem, treo ngoài cửa sổ, nhiều màu sắc và mỗi khi gió thổi sẽ có tiếng kêu vui tai.

 

Khi cho con ra ngoài chơi, mẹ nên bế con trên tay, vừa đi vừa nói chuyện, giảng giải cho con. Vì thường con ngồi xe đẩy đi đây đi đó, không cảm nhận được từng bước chân đi, bé không được gần mẹ. Nhiều nghiên cứu đã cho rằng: “Em bé được kề da áp thịt với cha mẹ mình, có cảm giác yên tâm, và sớm trở thành đứa trẻ thông minh”.

 

Nên cho con chơi nhiều đồ chơi di động, biết chạy, có âm thanh, để có thể di chuyển ở nhiều vị trí khác nhau, hướng tầm nhìn và tai nghe của bé. Hiện nay ngoài hàng đồ chơi có đồ chơi hình các con thú vịt, bắt chước âm thanh thực, rất hấp dẫn các bé.

 

Thính giác

 

Cho em bé nghe những bản nhạc nhẹ nhàng. Trẻ không cảm nhận được âm nhạc khi luôn bị nghe nhạc rốc, âm thanh lớn, dai dẳng từ bài này qua bài khác.

 

Gõ chuông màu sắc bé nghe, bé sẽ nhớ sự khác nhau của các cung bậc nốt nhạc. Chú ý xem trẻ phản ứng thế nào trước những âm thanh lạ tai khác nhau. Ví dụ như bất ngờ bật radio lên chẳng hạn, như vậy sẽ làm cho khả năng phân biệt âm thanh của trẻ được phát triển hơn. Cho trẻ nghe những bài hát ru con của các nước trên thế giới.

 

 

Xúc giác

 

Cho bé nắm ngón tay cha mẹ, cầm tờ giấy có thể xé hoặc vò. Cho trẻ đeo vòng tay, hoặc là buộc nơ vào cổ tay bé. Để đồ vật vừa tầm với để trẻ tập với lấy đồ.

 

Để vào giường cho trẻ bộ đồ đồ chơi (như cái mái nhà nhỏ, treo lủng lẳng nhiều món đồ chơi) để cho bé làm được nhiều động tác tay như tóm, gõ, đẩy, quay tròn, kéo…

 

Không được cấm trẻ mút tay. Mút tay đó là dấu hiệu cho thấy trẻ bước vào giai đoạn phát triển mới. Đó là khả năng đưa đồ vật vào miệng của mình đã xuất hiện. Không nên cấm trẻ mút tay mà làm mất tính tự tin của trẻ.

 

Từ khi bé khoảng 6 tháng tuổi, 2 mẹ con hãy chơi bóng với nhau.

 

Cho trẻ chơi trò xếp hộp nhỏ lồng vào hộp to. Chơi trò đóng nắp cho hộp.

 

Vận động

 

Cho trẻ bò thỏa thích. Để bày trước mắt trẻ nhiều món đồ nó thích để trẻ bò tới nơi lấy để cho chân của bé được vận động hết sức. Hãy để trẻ bò thật nhiều trong suốt quãng thời gian tập bò, không được nôn nóng cho trẻ vào xe tập đi sớm. Vì bò là hoạt động kích thích phát triển gân cốt, kích thích kĩ năng điều khiển vận động nhất.

 

Ngôn ngữ

 

Điều quan trọng nhất đối với trẻ trong thời kì này là sự phát triển về ngôn ngữ. Hãy nói chuyện với trẻ thật nhiều, đọc truyện cho trẻ nghe để kích thích trí thông minh của trẻ.

 

11 bước thoát khỏi ám ảnh “người cũ” – Phần cuối

Filed under: Uncategorized — ktetaichinh @ 2:59 am
Tags: ,

 


(Webtretho) Chia tay là điều không ai muốn, nhưng một khi nó đã xảy ra thì bạn cũng đừng vì thế mà trở nên bi quan và suy sụp. Erin Meanley, tác giả của bài viết này, là một phụ nữ vừa bước ra khỏi cuộc hôn nhân đổ vỡ. Sau đây là những kinh nghiệm mà cô muốn chia sẻ với những ai đang phải đối mặt với thất bại trong tình cảm và muốn vượt qua những vết thương tâm lý để bắt đầu cuộc sống mới.

 

>> Phần đầu

 

Tất cả đã là quá khứ
(Ảnh: Inmagine)

 

6. Tất cả đã là quá khứ

Sau đổ vỡ trong tình cảm, nhiều phụ nữ vẫn không tránh khỏi cảm giác bản thân luôn tìm cách bấu víu vào những kỷ niệm và nhìn chúng bằng một lăng kính màu hồng. Điều này chẳng giúp ích gì cho bạn, thậm chí còn khiến bạn đau khổ và mất phương hướng. Hãy xem tất cả những gì đã qua là quá khứ, và bạn đã có quyết định dứt khoát của riêng mình. Đừng nên quan tâm nhiều đến người cũ, hay ít nhất là đừng tỏ ra điều đó.

7. Xem “Nhật ký tiểu thư Jones”…

 

…hay nói chung là những phim hài dễ xem, dễ hiểu. Bắt mình phải suy nghĩ quá nhiều sau khi chia tay không bao giờ là một việc nên làm.

 

8. Nuôi dưỡng cơn giận

 

Đừng cố chối bỏ cảm xúc và cũng đừng kìm nén cảm xúc đến mức trầm cảm. Bạn có thể khóc, có thể buồn, nhưng cách giải tỏa tốt nhất là tức giận. Cơn buồn của bạn có thể không ảnh hưởng nhiều đến ai (ngoài chính bạn), nhưng nó sẽ âm ỉ kéo dài, chi bằng hãy bộc lộ những cảm xúc của mình một cách chân thật nhất, mạnh và nhanh. Đó là cách tốt nhất để bạn vượt qua những khủng hoảng về tình cảm, tâm lý khi trải qua một cuộc hôn nhân đổ vỡ.

 

9. Khi đã sẵn sàng, hãy bắt đầu mối quan hệ mới

 

Đừng vì một lần tổn thương mà khép kín trái tim mình. Hãy để mọi chuyện trôi qua một cách tự nhiên và tự cho phép mình đi tìm kiếm hạnh phúc mới khi trái tim bạn đã sẵn sàng. Hẹn hò khiến bạn tự khắc phải chăm chút hơn cho bản thân, và nếu không tìm được “ý trung nhân” thì ít nhất bạn cũng có thêm người bạn mới để cùng chia sẻ vài sở thích.

 

Bạn đã là người tự do (Ảnh: Inmagine)

 

10. Nghĩ đến một sự thay đổi lớn

 

Có những điều từ lâu bạn đã rất muốn thực hiện nhưng không thể làm được vì còn vướng bận hay còn phải nghĩ cho ai đó? Giờ thì bạn đã tự do, hãy xem đây là một cơ hội lớn để làm mới cuộc sống của mình.

 

11. Hãy cởi mở hơn trong tư tưởng
Chia tay là điều không ai mong muốn nhưng nếu nó xảy ra thì cũng đừng nhìn nó một cách tiêu cực. Đó có thể là một bài học lớn về cuộc sống và tình yêu. Hãy đối mặt với thực tại với sự cởi mở trong suy nghĩ và thoải mái trong tình cảm; đừng khép mình, đừng dằn vặt và cũng đừng tốn thời gian nghĩ đến chuyện quay lại với nhau. Việc đó sẽ ngăn trở bạn. Tôi không biết nó làm điều đó như thế nào, nhưng luôn luôn là như thế.



 

Mỗi sớm thức giấc nên nghĩ đến chuyện “yêu” Chuyên gia tình dục học nổi tiếng người Mỹ Cher Heidi khẳng định sinh hoạt tình dục là điều tuyệt vời nhất để khởi đầu một ngày mới.

Filed under: Uncategorized — ktetaichinh @ 2:58 am
Tags:

 

 

Tuy nhiên có những cặp đôi tần suất sinh hoạt tình dục mỗi tháng chưa đến một lần. Lý do là không có thời gian, không có hứng thú, không có sức khỏe. Trên thực tế, nếu suốt thời gian dài không sinh hoạt tình dục, chức năng sinh dục sẽ suy thoái.

 

Giáo sư Trương Chí Siêu, TT Khoa nam Bệnh viện Đại học Bắc Kinh chỉ ra rằng, trong đời sống tình dục có lý thuyết “dùng tiến bỏ lùi”. Nói cách khác, cho dù vợ chồng có bận thế nào, thì chuyện “phòng the” vẫn phải bảo đảm những quy tắc nhất thích hợp. Ngoài ra, trong sinh hoạt tình dục, cả hai vợ chồng đều phải duy trì một trạng thái thoải mái trong tâm hồn, đừng bao giờ xem đó là nhiệm vụ phải hoàn thành.

 

 

“Dùng tiến bỏ lùi” là một bí mật mở được lưu truyền rộng rãi. Một thực tế là lần đầu tiên sau thời gian dài không quan hệ thì “chuyện ấy” sẽ không được như mong muốn ở cả hai phía, người chồng thường xuyên chưa lên đến cao trào đã xuất tinh, có cảm giác nghi ngờ rằng mình bị bệnh “xuất tinh sớm”.

 

Tốt nhất cả hai bên nên có cái nhìn đúng đắn về hiện tượng này, không nên đè gánh nặng trên lưng, dễ dẫn đến chán nản. Thời gian dài không quan hệ, thường sẽ thất bại 2 đến 3 lần là chuyện hết sức bình thường. “Hoạt động” trở lại một vài lần sẽ quen và dần trở nên hoàn hảo.

 

Chuyên gia chỉ ra rằng, sinh hoạt tình dục thường xuyên là phương pháp tốt nhất để trị chứng lãnh cảm tình dục. Sinh hoạt tình dục thường xuyên, hoạt động tình dục sẽ phản ứng với não, khiến cho nam giới tiết ra kích thích tố nam, có thể kích thích phản ứng tình dục của cơ thể, thúc đẩy cương cứng dương vật, và kéo dài thời gian “yêu”.

 

 

 

Nữ giới cũng theo quy luật “dùng tiến bỏ lùi”

 

 

Nhiều ông bối rối khi phát hiện, từ khi sinh em bé vợ mình đột nhiên hờ hững với chuyện “phòng the”, dành hầu hết thời gian vào việc chăm con.

 

Một số cặp vợ chồng lo lắng làm chuyện ấy nửa đêm trẻ tỉnh giấc sẽ khóc, nên đành để tháng ngày trôi qua “chay”. Rất nhiều cặp vợ chồng trung niên còn phân giường ra ngủ, cho rằng khoảng cách như vậy là tuyệt, kết quả là “khoảng cách có, mà đẹp thì không thấy đâu”.

 

Giáo sư Lý Tiểu Thử khoa sản phụ BV Nhị Phụ Đại học Trịnh Châu cho biết, chức năng sinh dục của nữ giới cũng tuân theo lý thuyết “dùng tiến bỏ lùi”. Thời gian mang thai, cho con bú, hormone trong cơ thể nữ có nhiều biến đổi, hứng thú tình dục giảm. Những lúc này, người chồng nên chủ động chia sẻ tình cảm, cùng vợ gách vác trách nhiệm. Chung quy lại, một phần quan trọng cấu thành nên sinh hoạt tình dục là sự hòa hợp về tình cảm giữa hai người.

 

Phụ nữ trung niên sau khi mãn kinh thiếu hormone estrogen, khiến độ đàn hồi của “cô bé” bị hao mòn, thường xuyên khô, đau. Giáo sư Lý Tiểu Thử cho rằng, phụ nữ trung niên có thể bổ sung estrogen. Nếu cần, có thể sử dụng chất bôi trơn tan trong nước.

 

Người cao tuổi không nên ngừng sinh hoạt tình dục

 

Giáo sư Nguyễn Phương Phú – Cố vấn Hiệp hội Tình dục học Trung Quốc, Viện nghiên cứu tình dục học Mỹ cho rằng, người hiện đại ăn ngon sống lâu, thể trạng sức khỏe tốt, do vậy, người cao niên (65 tuổi trở lên) “có khả năng và có quyền” tận hưởng tình dục.

 

Trên thực tế, đời sống tình dục của người cao tuổi phải dựa theo điều kiện thể chất và tâm lý, miễn cơ thể cho phép thì không giới hạn số lần. Chỉ cần nam nữ phối hợp hài hòa, người cao tuổi vẫn có thể tận hưởng đời sống tình dục hạnh phúc.

 

Theo một điều tra của Mỹ, người cao tuổi có cuộc sống tình dục hài hòa sống lâu hơn người cao tuổi không sinh hoạt tình dục.

 

Độc thân, không  sex – dễ liệt dương

 

Bác sỹ Trương Dương Sinh, trưởng Khoa phẫu thuật Tiết niệu Bệnh viện Nhân dân Hà Nam (Trung Quốc) cho biết, đối với những thanh niên trẻ tuổi chưa lập gia đình, dựa theo lý thuyết “dùng tiến bỏ lùi”, “cậu bé” không cương cứng trong thời gian dài, chức năng cương cứng sẽ bị giảm, nếu không được điều trị, rất có khả năng xuất hiện hiện tượng rối loạn cương dương trong tương lai, ảnh hưởng đến cuộc sống hôn nhân.

 

“Chỉnh” con trong dịp hè

Filed under: Uncategorized — ktetaichinh @ 2:57 am
Tags: ,

Khi trẻ bước vào tuổi vị thành niên, cha mẹ lại có thêm những mối lo lắng. Vào những ngày nghỉ hè, bạn rất dễ điên đầu với các vấn đề của trẻ.

 

*Con gái tôi muốn tổ chức tiệc hè tại nhà. Trước đây, chúng tôi không làm việc này cho con trai, bây giờ có nên làm cho con gái?

 

Trong trường hợp đồng ý tổ chức cho con gái thì bạn phải làm hai chuyện. Trước hết, bạn phải chắc là con trai bạn đồng ý với chuyện này và không buồn lòng. Kế đến, bạn phải giao hẹn với con gái nhiều chi tiết bắt buộc như tiền chi ra, số bạn bè và sẽ làm gì nếu có ai quậy phá trong bữa tiệc.

 

* Con trai tôi muốn chia sẻ các vấn đề của nó, nhưng sau khi nghe tôi góp ý, cháu tẩy chay tôi liền. Làm cách nào để con cái nghe ý kiến mình một cách vui vẻ?

 

Quả thật, không có gì bực mình bằng khi con cái gạt ngang ý kiến cha mẹ. Bạn phải biết, có khi con cái chỉ “nói cho có”. Lần sau, nếu con bạn lặp lại thái độ như thế, bạn nên nói: “Mẹ sẵn sàng giúp, nhưng con kể như thế chỉ là do con muốn có người nghe hay con muốn mẹ giúp con?”.

 

* Chúng tôi có “chính sách”: sau 9g tối mọi điện thoại đều im tiếng, nhưng con gái 12 tuổi của tôi cứ bị một bạn trai gọi hoài, có khi tới 12g khuya, tôi phải làm sao?

 

Bạn cứ trả lời bạn của con bằng một giọng hết sức nghiêm nghị, nhưng đừng khiếm nhã hay đe dọa, là bạn không muốn ai gọi con bạn sau 9g tối. Nếu con gái bạn dùng điện thoại di động, bạn nên dùng chính điện thoại của con để trả lời. Cách này nên được áp dụng triệt để nhằm tránh những “cơn nhức đầu” sau này khi con gái bạn bắt đầu trưởng thành. Vì khi lên lớp 10 hay 11, con cái sẽ bắt đầu có những “hò hẹn ngoài dự báo”, càng khó kiểm tra. Nếu cha mẹ nghiêm khắc, có thể sẽ hạn chế được những ảnh hưởng xấu sau này.

 

* Con trai 17 tuổi của tôi và đám bạn nó sáng tác nhạc gì mà kỳ quái quá. Chúng hát hò inh ỏi, tôi phải làm sao?

 

Nếu chúng hát toàn lời lẽ dung tục hay kích động bạo lực, bạn phải can thiệp. Bạn nên nhờ một người lớn nào đó cắt nghĩa cho con thì hay hơn. Người đó có thể nói cho con trai bạn biết một người “đàn ông thật sự không cần tự hạ thấp giá trị mình qua lời nhạc rẻ tiền”. Đừng can thiệp vào ngẫu hứng văn nghệ của con cái, vì tự do sáng tạo sẽ bị sứt mẻ ngay nếu cha mẹ cứ ý kiến này nọ. Bạn chỉ hạn chế những gì quá đáng mà thôi